Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Cầm Tiện đợi một lúc lâu vẫn không thấy em gái hồi âm, đoán chắc A Mộ đã đi ngủ rồi. Cô gửi cho Diêm Ngọc một biểu tượng cảm xúc để kết thúc cuộc trò chuyện, sau đó anh cũng không gửi thêm tin nhắn nào nữa.
Cô thầm nghĩ, không biết nếu Tô Manh Manh thực sự đi thuyết phục Diêm Ngọc giúp mình thì sẽ có kết quả gì. Cô cũng có chút tò mò, liệu sau khi biết tất cả chỉ là lời đồn, cô ấy có thực hiện đúng như những gì đã nói với cô, sẽ giúp cô đính chính không? Và nếu có thì cô ấy sẽ đính chính bằng cách nào?
Sau một đêm ngon giấc, sáng hôm sau Cầm Tiện thức dậy khá sớm. Cô vừa thức dậy đã rất chủ động gửi tin nhắn chào buổi sáng Diêm Ngọc.
Em gái vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô, chắc A Mộ vẫn chưa ngủ dậy.
Thời tiết hôm nay không được trong xanh cho lắm, bầu trời âm u trông như sắp mưa. Hôm nay cha mẹ cô cũng không dọn hàng ra ngoài mà định cùng nhau đi xem mặt bằng cửa hàng, lo việc sửa sang trang trí gì đó. Cầm Tiện vốn không có kế hoạch nào khác nên cũng muốn đi theo giúp một tay.
Cô và Diêm Ngọc đã hẹn nhau một tuần nữa cô sẽ đến gặp gia đình mà anh giới thiệu để xem đứa trẻ bên đó có "thiện cảm" với cô hay không.
Nhìn cách nói chuyện của Diêm Ngọc, Cầm Tiện cứ có cảm giác không phải người ta đang tuyển cô mà chính cô mới là người đang tuyển chọn công việc.
Thế nên cô đã sắp xếp lịch gặp sau khi xem em gái biểu diễn. Bây giờ Cầm Tiện vẫn chưa cần gấp, cô sẽ bắt đầu xử chuyện tin đồn trong trường trước.
Lúc Cầm Mộ đọc được tin nhắn của chị gái đã hơn chín giờ sáng. Sáng nay Diêm Thủy Chi có tiết học nên đã đến trường.
Tiết học của cô ấy rơi vào buổi chiều, thế nên buổi sáng cô ấy có thể nhàn nhã dọn dẹp phòng rồi chuẩn bị bữa trưa chờ Diêm Thủy Chi đi học về cùng ăn.
Hôm nay Diêm Thủy Chi học ở phòng kế bên phòng học của Tô Manh Manh. Những nơi Tô Manh Manh đến luôn thu hút sự chú ý, lúc nào cũng có rất nhiều nam sinh vây kín bên ngoài phòng học chỉ để nhìn cô ấy một cái. Trên tay họ kiểu gì cũng sẽ cầm đủ thứ đồ, tất cả đều là lễ vật dùng để lấy lòng Tô Manh Manh.
Mỗi lần khi Tô Manh Manh lên tiếng, xung quanh đều sẽ trong nháy mắt yên tĩnh đến độ cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Bởi vì Tô Manh Manh quá yếu ớt nên giọng nói cũng rất nhỏ nhẹ, nếu không yên tĩnh thì hoàn toàn không thể nghe được tiếng cô ấy.
Diêm Thủy Chi không phản đối những hành vi này nhưng lại cực kỳ ghét bị ép phải giữ yên lặng mỗi khi Tô Manh Manh nói chuyện.
Bọn họ tình nguyện chiều chuộng Tô Manh Manh như vậy, đó là chuyện của họ.
Nhưng nếu họ yêu cầu người khác cũng phải làm theo như thế thì đúng là đầu óc có vấn đề. Cô ấy tuyệt đối không rảnh để làm theo, lại càng chẳng việc gì phải khách sáo với họ.
Hôm nay cô ấy không đi giày cao gót nên bước đi không phát ra tiếng, chứ nếu cô ấy đi giày cao gót thì sẽ có tiếng bước chân "cộp cộp” vang lên, đoán chừng còn bị đám người này giáo huấn một phen. Hiện tại, cô ấy có thể nghe được vài người trong số họ đang thì thầm với nhau:
“Hình như Manh Manh có chuyện gì đó rất quan trọng muốn nói.”
“Suỵt! Không biết có liên quan đến chuyện gì nhỉ?”
“Có chút mong đợi nha.”
Những người này bàn tán làm Diêm Thủy Chi cũng có chút tò mò.
Dáng vẻ trịnh trọng như vậy, thật giống như muốn nói chuyện gì đó rất quan trọng. Diêm Thủy Chi quyết định dừng chân lại nghe thử.
“Rất cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn ở lại nghe mình nói, dù việc này có thể sẽ làm mất thời gian của các bạn.” Hiện tại, chỉ có giọng Tô Manh Manh vang lên. Giọng cô ấy nghe có vẻ rất ngượng ngùng, như thể không quen với việc đứng nói chuyện ngay trước mặt nhiều người như vậy.
“Chuyện là… nói thế nào ấy nhỉ, mình phát hiện dạo gần đây hình như trong trường đang âm thầm lan truyền một vài lời đồn không hay cho lắm. Những lời đồn này có liên quan đến học trưởng, một cô gái tên là Cầm Tiện và cả mình nữa.”
Tô Manh Manh vừa mở lời như vậy, Diêm Thủy Chi lại càng cảm thấy có hứng thú.
Chuyện này xem ra có chút thú vị rồi đây, Tô Manh Manh định đứng ra đính chính điều gì?
Nhưng điều khiến Diêm Thủy Chi tò mò hơn nữa là: Có thật là đến tận bây giờ cô ấy mới biết chuyện này không?
Hay là đã xảy ra chuyện gì đó khiến Tô Manh Manh quyết định phải đứng ra nói chút gì.
“Có vài người bạn tốt bụng đã nói cho mình biết chuyện này.” Tô Manh Manh nặng nề thở dài một hơi: “Mọi người đừng tiếp tục lan truyền những lời đồn như vậy nữa có được không? Sự thật không hề giống như mọi người đã nghĩ. Nào là học trưởng bị chị Cầm Tiện uy hiếp nên mới làm ra những hành động tổn thương mình, nào là học trưởng muốn mình ghen nên mới cố tình diễn kịch với chị ấy... rồi còn mấy chuyện kiểu như tiểu tam hay tình nhân này nọ, tất cả toàn là lời nói vô căn cứ.”
Có người không hiểu liền thắc mắc: “Có thật không? Manh Manh, sao cậu lại chắc chắn như thế? Làm sao cậu biết được những chuyện đó không phải là sự thật?”
Tô Manh Manh hiểu ý mỉm cười: “Bởi vì mình và chị Cầm Tiện cũng quen biết nhau. Ngay sau khi mình biết những tin đồn này đã lập tức đi tìm chị ấy xác nhận. Sự thật là do một vài chuyện cũ năm xưa nên học trưởng đang trả thù chị Cầm Tiện ở một mức độ hợp lý.”
Lời này vừa ra, đám đông xung quanh không nhịn được bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Trả thù sao?”
“Lại là trả thù? Có thật không vậy?”
“Chuyện cũ năm xưa là chuyện gì? Có chút tò mò nha. Có ai biết chút thông tin nào không?”
Diêm Thủy Chi cũng cảm thấy cái thuyết pháp "trả thù" không biết ở đâu ra này có chút thú vị.
“Học trưởng Diêm Ngọc đang trả thù Cầm Tiện sao? Cái này… là do chính miệng Cầm Tiện nói với cậu hả, Manh Manh?” Có người gấp không kịp chờ đi hỏi Tô Manh Manh.
Tô Manh Manh khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Mặc dù chị Cầm Tiện đã nói không tiện tiết lộ trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì để dẫn đến kết cục này nhưng chị ấy thực sự đã nói như thế. Mình tin lời chị Cầm Tiện nói, chị Cầm Tiện chắc là sẽ không để ý đến chuyện giữa mình và học trưởng mà đi gạt mình đâu đúng không? Chị Cầm Tiện thực sự là một người rất tốt.”
Tô Manh Manh nói những lời này rất có kỹ xảo. Có lẽ mọi người đều không nghĩ tới điểm này, nhưng cô ấy lại dùng một phương thức đầy vô tội và đơn thuần tự mình khơi gợi lên, khiến mọi người đều không nhịn được nổi lên suy nghĩ, liệu Cầm Tiện có vì muốn cướp Diêm Ngọc mà nói dối Tô Manh Manh đơn thuần không.
Quả nhiên, rất nhanh đã có người lên tiếng: “Manh Manh, cậu quá đơn thuần rồi, cô ta nói cái gì cậu cũng tin à? Có khi cậu đang bị mắc bẫy của cô ta rồi cũng nên.”
“Làm gì có kiểu trả thù nào như thế? Kẻ bị trả thù lại có thể sống thảnh thơi, thoải mái như vậy sao? Cậu đừng có tin mấy lời hoang đường của cô ta. Tám mươi phần trăm là cô ta thấy cậu đơn thuần như tờ giấy trắng nên mới lừa gạt cậu.”
Tất cả mọi người bắt đầu bày tỏ bất bình thay Tô Manh Manh.
“Manh Manh à, cậu còn định tốt bụng giúp cô ta đính chính nữa sao? Cậu làm thế này hoàn toàn là đang bị cô ta lợi dụng!”
Màn đính chính của Tô Manh Manh hoàn toàn không mang lại bất kỳ tác dụng nào, ngược lại còn giống như đang "đổ thêm dầu vào lửa", khiến những lời đồn đại vốn đã khó nghe nay lại càng tồi tệ.
Diêm Thủy Chi cảm thấy cái "kính lọc" mà đám người này dùng cho Tô Manh Manh cũng quá dày rồi. Cô ấy nghe thế nào cũng thấy lời lẽ của Tô Manh Manh có mùi sai sai.
Trước đó cô ấy còn có ấn tượng khá tốt về Tô Manh Manh, mặc dù cô ấy không hy vọng anh cô ấy sẽ thành đôi với Tô Manh Manh nhưng nếu cô ấy có thành kiến thì cũng chỉ là khó chịu với đám "fan cuồng" luôn vây quanh Tô Manh Manh thôi.
Thế nhưng hiện tại, theo thời gian trôi qua, từng sự việc xảy ra đã khiến thiện cảm của Diêm Thủy Chi dành cho Tô Manh Manh vơi đi từng chút một. Cuối cùng, cô ấy rốt cuộc cũng nhận ra... cái cách người này nói chuyện sao mà nồng nặc mùi "bạch liên hoa" thế nhỉ? Cứ hễ mở miệng ra là đúng chuẩn một đóa bạch liên hoa chính hiệu.
Tuy nhiên, lúc này điều mà Diêm Thủy Chi bận tâm hơn cả là, chị Cầm Tiện chính miệng nói anh trai cô ấy đang trả thù chị ấy. Nói cách khác, đứng ở góc nhìn của chị Cầm Tiện, anh trai cô ấy chính là đang vì một vài chuyện trong quá khứ mà tiến hành trả đũa chị ấy.
Nhưng Diêm Thủy Chi nhìn thế nào cũng thấy anh trai cô ấy rõ ràng là đang âm thầm, kín đáo theo đuổi chị Cầm Tiện. Bất luận là nhìn từ góc độ nào đi nữa, cô ấy cũng thấy chuyện này chẳng hề liên quan hay ăn nhập gì với hai chữ "trả thù".
Rốt cuộc chị Cầm Tiện nhìn sao mà ra ý định trả thù vậy? Điều gì đã khiến chị ấy nghĩ như vậy?
Diêm Thủy Chi đột nhiên cảm thấy bản thân rất cần phải nói rõ điểm này cho anh trai cô ấy biết. Nếu không hành động theo đuổi người ta của anh vốn đã không rõ, giờ lại bị đối phương hiểu lầm tai hại như thế, biết đến bao giờ mới theo đuổi được người ta đây?
Bên này, Diêm Thủy Chi vừa mới đưa ra quyết định, lại nghe Tô Manh Manh bên kia đang ra sức thuyết phục đám đông. Vẫn là cái bộ dạng giả vờ nói đỡ cho Cầm Tiện, thái độ tất cả đều là vì muốn tốt cho Cầm Tiện:
“Mọi người... mọi người đừng nói vậy mà. Chị Cầm Tiện thực sự rất tốt, chị ấy không phải kiểu người như mọi người nói đâu. Tóm lại, mình nhất định phải làm sáng tỏ chuyện này, mọi người hãy tin mình, những gì mọi người đang lan truyền chỉ là tin đồn mà thôi. Mình muốn giúp chị Cầm Tiện một tay, vì vậy nên mình sẽ đi tìm học trưởng nói chuyện, khuyên anh ấy đừng làm khó chị Cầm Tiện nữa.”
Tô Manh Manh cứ liên tục nhấn mạnh điều đó. Những người xung quanh ngoài miệng thì ậm ờ đồng ý cho qua chuyện nhưng trong lòng lại chẳng hề nghĩ như vậy:
“Manh Manh à, cậu đúng là quá lương thiện, bị người ta lợi dụng mà còn không biết! Nếu cái giả thuyết trả thù kia là thật thì chắc chắn là vì cô ta thấy học trưởng chỉ nghe lời mỗi cậu nên mới cố tình tiếp cận làm thân, còn không phải là muốn lợi dụng cậu đi khuyên nhủ học trưởng Diêm Ngọc sao?”
“Mình khuyên cậu đừng đi thì hơn... Cô ta thậm chí còn chẳng dám nói rõ rốt cuộc mình đã đắc tội gì với học trưởng Diêm Ngọc. Biết đâu cô ta từng làm chuyện gì đó khiến học trưởng tuyệt đối không thể tha thứ thì sao? Cậu mà đi khuyên anh ấy nương tay thì chẳng khác nào tự lao đầu vào họng súng!”
Mọi người đều ra sức khuyên can nhưng Tô Manh Manh chỉ nở nụ cười dịu dàng, vẫn kiên định với ý tưởng ban đầu: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm, nhưng sẽ không có việc gì đâu. Mình sẽ hỏi rõ học trưởng xem mọi chuyện cụ thể thế nào rồi mới quyết định khuyên ra sao. Mình cũng đâu đến mức không phân biệt tốt xấu ép học trưởng phải bỏ qua.”
“Mình chỉ là không hy vọng có bất kỳ ai trong hai người họ phải bị tổn thương. Nếu mình có thể hóa giải được vấn đề giữa họ, việc này có lẽ... cũng chỉ có mình mới làm được.” Tô Manh Manh ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống.
Đám bạn học lập tức hiểu ý, đắc ý bồi thêm: “Chứ còn gì nữa! Ai mà chẳng biết học trưởng Diêm Ngọc chỉ quan tâm đến lời cậu nói.”
“Cái cô Cầm Tiện đó nhìn cũng thấu đáo đấy, biết cậu có sức ảnh hưởng nên mới quanh co lòng vòng lợi dụng cậu. Haiz, Manh Manh à, tấm lòng của cậu đúng là quá rộng lượng, chứ nếu là mình, mình mới không thèm giúp tình địch của mình.”
“Không, không có chuyện đó đâu! Các cậu đừng nói lung tung nữa mà.” Tô Manh Manh đỏ mặt tranh luận.
Đáng tiếc, cô ấy đỏ mặt bối rối phản bác lại càng giống như bị nói trúng tim đen nên luống cuống, chẳng qua là đang nói một đằng nghĩ một nẻo.
Diêm Thủy Chi thu bàn tay đang định gửi tin nhắn cho anh trai lại. Cô ấy tính toán màn "đính chính" này của Tô Manh Manh cũng đã gần đi đến hồi kết. Nếu Tô Manh Manh đi tìm anh trai cô ấy nói chuyện trả thù rồi còn khuyên anh bỏ qua cho Cầm Tiện gì đó...
Chậc chậc, sau khi điểm ấn tượng dành cho Tô Manh Manh tụt xuống con số âm, Diêm Thủy Chi bắt đầu có ý nghĩ muốn xem kịch hay, thậm chí còn có suy nghĩ cười trên nỗi đau của người khác.
Diêm Thủy Chi lại mở khung chat với Cầm Mộ ra, bắt đầu hào hứng kể lể bóc trần màn kịch mình vừa chứng kiến.
Ở bên kia, Cầm Mộ cũng vừa xem xong tin nhắn chị gái gửi tới, còn đang bàng hoàng tiêu hóa đống tin tức kia, giờ lại nhận thêm tin nhắn từ Diêm Thủy Chi khiến đầu óc cô ấy có chút hỗn loạn.
Tuy nhiên, sau khi đối chiếu thông tin từ cả hai phía, cô ấy cũng đã rút ra được một vài kết luận.
Ví dụ như chuyện Cầm Tiện cho rằng Diêm Ngọc đang trả thù cô, điểm này đúng là sự thật.
Cầm Mộ cũng đưa ra thêm một vài minh chứng: [Thật ra chị ấy cũng có nhắc tới chuyện này... Nhưng chị ấy không nói rõ là ân oán cũ gì. Điều duy nhất em biết là hình như trước giờ chị ấy chưa từng làm chuyện gì tổn thương người khác. Chị có biết anh trai chị... có từng bị ai làm tổn thương chưa?]
Diêm Thủy Chi làm sao biết được chuyện đời tư của anh trai mình. Ngày thường hai anh em rất ít khi xuất hiện cùng nhau, cô ấy không biết gì về thời sinh viên của anh. Anh trai cô ấy cũng thế, chỉ chu cấp còn lại mặc kệ cô ấy làm gì.
Diêm Thủy Chi: [Chết thật, chị cũng không biết! Nhưng hình như anh ấy đúng là từng có một khoảng thời gian cực kỳ sa sút hồi đại học. Mặc dù chị cũng không rõ nguyên nhân... nhưng chị có thể khẳng định, tuyệt đối không có chuyện trả thù! Chị nói em nghe, giờ chị lại càng muốn "bóc phốt" Tô Manh Manh hơn, thật là hết nói nổi, sao hồi trước chị lại có ấn tượng tốt về cô ta được chứ...]
Hai người cứ thế tiếp tục khí thế ngất trời thảo luận về chủ đề này.
Đến giữa trưa, Tô Manh Manh đã không nhẫn nại thêm được nữa. Cô ấy trực tiếp gọi tài xế riêng của gia đình chở cô ấy đến công ty Diêm Ngọc.
Cô ấy còn chu đáo mang theo cơm trưa, định sẽ ăn cơm trưa cùng Diêm Ngọc.
Tô Manh Manh vẫn không cần hẹn trước, đi thẳng tới phòng làm việc của Diêm Ngọc, thậm chí còn không cho bất kỳ ai báo trước với Diêm Ngọc.
Lúc này Diêm Ngọc đang không có động lực làm gì. Mặc dù anh không nói ra nhưng anh tự biết, lý do là vì suốt cả buổi sáng Cầm Tiện không có phản hồi tin nhắn của anh, cũng không biết cô đang bận việc gì...
Có người mở cửa phòng làm việc bước vào, tiếng bước chân rất nhẹ. Trong lòng Diêm Ngọc chợt nhen nhóm một chút hy vọng, anh thậm chí còn ảo tưởng là Cầm Tiện muốn tạo bất ngờ cho anh. Thế nhưng anh vừa ngẩng đầu, nhìn thấy người tới là Tô Manh Manh, nụ cười trên môi anh trong nháy mắt biến mất.
"Cô tới đây làm gì? Tôi đang rất bận." Vừa rồi anh còn đang chán nản nghịch bút, lúc này lập tức cầm văn kiện lên xem.
“Học trưởng, đến giờ nghỉ trưa rồi.” Tô Manh Manh làm như không thấy dáng vẻ nằm bò ra bàn vì chán của anh lúc nãy, dịu dàng nói: “Anh phải chú ý kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, cứ quá tập trung vào công việc sẽ rất dễ khiến cơ thể bị suy nhược.”
“Có việc gì nói thẳng ra đi.” Diêm Ngọc chỉ muốn cô ấy nhanh chóng nói xong chuyện rồi rời khỏi phòng làm việc của anh ngay lập tức.
“Em có mang bữa trưa đến cho học trưởng, anh đã ăn gì chưa? Em và học trưởng có thể vừa ăn trưa vừa…”
“Không được.” Diêm Ngọc từ chối thẳng: “Tôi cần nghỉ trưa. Nếu cô không định nói vào chuyện chính thì phiền cô đi về cho.”
Tô Manh Manh thấy Diêm Ngọc thực sự định đi vào phòng nghỉ trưa, cuối cùng đã chịu nói đến điểm chính: “Em... em tới đây là muốn khuyên học trưởng một chút. Hy vọng học trưởng đừng để những ân oán trong quá khứ trói buộc bản thân. Hãy buông bỏ hận thù trong lòng, đừng cứ khăng khăng cố chấp muốn trả thù chị Cầm Tiện nữa.”
Ân oán quá khứ? Hận thù trong lòng? Khăng khăng trả thù? Ô, thú vị thật.
Diêm Ngọc chợt dừng bước.