Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Cả ngày nay Cầm Tiện không đợi được hồi âm từ Tô Manh Manh. Ngược lại, sau khi cô giúp cha mẹ dọn hàng xong lại nhận được tin nhắn Diêm Ngọc gửi tới sau khi anh tan việc.
Anh hỏi cô năm ngày sau có muốn cùng anh đến trường đại học của em gái xem em ấy biểu diễn không. Cầm Tiện không chút do dự đồng ý ngay.
Nhưng trước khi Diêm Ngọc lên tiếng mời, Cầm Tiện đã nhanh trí nắm lấy cơ hội chủ động mời anh: [Anh đi cùng tôi được không?]
Diêm Ngọc: [Được.]
Dê Gầy: [Anh muốn đi xem Tô Manh Manh diễn đúng không? Mặc dù tôi vẫn chưa biết cô ấy sẽ trình diễn tiết mục gì nhưng cũng có chút mong đợi.]
Cô chính là cố ý, cố ý dẫn dắt chủ đề hướng vào Tô Manh Manh. Thật ra thì cô đang muốn xem thử, coi lần này Diêm Ngọc sẽ có phản ứng gì.
Diêm Ngọc: [Không phải. Tôi đến xem em gái tôi diễn. Tôi cũng không biết Tô Manh Manh sẽ diễn tiết mục gì, tôi không có hứng thú.]
Anh nói câu này nửa thật nửa giả, đi xem em gái biểu diễn là giả, không biết Tô Manh Manh biểu diễn tiết mục gì, không có hứng thú với màn trình diễn của Tô Manh Manh là thật.
Cầm Tiện lại cho rằng anh giả vờ mượn cớ đi xem em gái diễn để đi xem tiết mục của Tô Manh Manh.
Nam chính sao lại không biết nữ chính định diễn tiết mục gì được chứ?
Dù sao mặc kệ là tiết mục gì, cuối cùng chắc là cũng sẽ thấy Tô Manh Manh biểu diễn.
Dê Gầy: [Vậy em gái anh trình diễn tiết mục gì? Em gái tôi diễn kịch sân khấu.]
Diêm Ngọc trả lời, trong câu trả lời có chút không chắc: [Em gái tôi... chắc là cũng diễn kịch sân khấu.]
Xem đi, chính anh còn chẳng rõ, vậy mà cũng dám nói đi xem em gái biểu diễn.
Mặc dù vậy, buổi nói chuyện hôm nay đã không còn không khí lúng túng như hôm qua. Cầm Tiện dần dần nhập tâm vào câu chuyện, cô cảm thấy thư thái hơn, đồng thời cố gắng tìm hiểu sâu hơn về cuộc sống hiện tại của Diêm Ngọc.
Giữa chừng, Cầm Tiện còn phải đi phụ giúp cha mẹ dọn dẹp. Đến gần mười giờ tối, Tô Manh Manh mới gửi tin nhắn vào tài khoản phụ của cô.
Cầm Tiện đã đợi gần như cả ngày chỉ để chờ xem phản ứng của Tô Manh Manh. Xem ra, chắc là Tô Manh Manh đã nghe được lời đồn từ miệng mấy nữ sinh kia.
Khi Cầm Tiện làm xong hết việc, cô mới nằm sấp trên giường, luân phiên chuyển đổi giữa hai tài khoản. Hiện tại, cô đang cùng Diêm Ngọc bàn về công việc trước đó anh từng định giới thiệu cho cô.
Cô quyết định sẽ nhận công việc kia.
Khi cô quay lại tài khoản phụ, Tô Manh Manh đã gửi tin nhắn cho cô với nội dung thế này: [Chị Cầm Tiện, chị ngủ chưa? Em... hôm nay em tình cờ biết được vài chuyện, cũng không biết có nên kể cho chị nghe không... Thôi, chắc là em không nói đâu, cảm giác hình như không được tốt lắm."
Cô ấy ra vẻ muốn nói lại thôi, miệng thì bảo là không muốn nói nhưng cứ nhắc mãi. Cầm Tiện thừa hiểu cái chiêu trò cũ rích này. Tô Manh Manh chắc chắn là đang đợi cô lên tiếng bảo: "Em cứ nói đi, chị không để ý đâu."
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Em muốn nói gì? Chị vẫn chưa ngủ. Em phải nói ra thì chị mới biết là chuyện có ổn hay không chứ.]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Có một số chuyện... Em cũng không biết có phải là thật hay không, hay chỉ là tin giả thôi. Nhưng em có thể thề với trời là em không hề có ý nghi ngờ gì chị, em chỉ là nghe được mấy lời đồn đại nên mới muốn tìm chị hỏi lại cho rõ... Em muốn biết chúng có phải là thật hay không.]
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Ừ, em nói đi.]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Có thật là được không? Em chỉ sợ nói ra xong chị sẽ giận.]
Sao mà cô ấy cứ lề mề dây dưa mãi thế không biết. Cầm Tiện bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn.
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Em cứ việc nói thẳng ra đi.]
Lúc này Cầm Tiện lại có chút "nữ thẳng", cô không nhìn ra nãy giờ Tô Manh Manh lề mề như vậy chính là muốn dụ cô nói ra một câu: "Bất kể em nói cái gì chị cũng sẽ không giận đâu". Đây có thể coi như cái hố mà Tô Manh Manh cố ý đào sẵn đợi cô nhảy vào.
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Vậy... vậy thôi được.]
Tô Manh Manh không thể xoay chuyển được bộ não cứng nhắc của Cầm Tiện, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Chuyện là... mọi người đang bàn tán về mối quan hệ giữa chị và anh Diêm Ngọc... Học trưởng Diêm cố tình tỏ ra thân thiết với chị chỉ là để diễn kịch cho em xem, muốn làm em ghen thì phải? Chị Cầm Tiện, chắc là chị không có nắm được điểm yếu của học trưởng Diêm rồi lấy ra uy hiếp, bắt anh ấy phải làm những việc trái với lương tâm mình đâu đúng không?]
Phản ứng của Tô Manh Manh ngược lại rất thẳng thắn, khi cô ấy biết được những lời đồn thổi kia liền đến nói với cô ngay.
Cầm Tiện bắt đầu cảm thấy có chút vi diệu, nhưng lại không nói ra được là cảm xúc gì.
Cho tới bây giờ cô vẫn không nhìn ra Tô Manh Manh muốn làm gì. Cho nên cô quyết định thử thăm dò một phen.
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Nếu chị nói những gì em vừa kể đều là thật thì em muốn nói gì với chị? Hay em định làm gì chị?]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Em cũng không biết nữa... Em tin nếu chị Cầm Tiện làm như vậy, chắc chắn là vì chị có nỗi khổ riêng. Em cảm thấy chị tuyệt đối không phải hạng người đó. Em không muốn thấy chị và anh Diêm Ngọc cứ mãi hành hạ lẫn nhau như vậy, thế nên nếu chị có gặp khó khăn gì cứ việc nói với em, em sẵn sàng giúp đỡ chị. Như vậy chị cũng không cần phải dùng cách cực đoan ấy để làm khổ học trưởng nữa, có được không?]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Hay là thế này đi chị Cầm Tiện, em sẽ cùng chị đi tìm học trưởng. Em sẽ giúp chị giải thích rõ với anh ấy rằng chị cũng có nỗi khổ riêng. Biết đâu chừng em và học trưởng có thể giúp chị vượt qua giai đoạn khó khăn này. Chị Cầm Tiện, chị thấy thế nào? Như vậy thì em cũng sẽ giúp chị đính chính lại mấy lời đồn đại trong trường, trả lại trong sạch cho chị.]
Cầm Tiện đọc những dòng tin nhắn mà Tô Manh Manh gửi tới, bắt đầu cảm thấy có chút thú vị.
Cô cũng chẳng biết những lời Tô Manh Manh vừa nói là thật lòng hay giả vờ, nhưng cô nguyện ý tin rằng cô ấy đang nói thật lòng
Chính vì vậy, Cầm Tiện cũng muốn nói thật với cô ấy. Tất nhiên, cô sẽ không tiết lộ thỏa thuận giữa cô và Diêm Ngọc mà chỉ muốn làm rõ mối quan hệ giữa hai người hoàn toàn không giống như những lời đồn thổi ngoài kia.
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Ha ha ha, bất ngờ thật đó, chị cứ tưởng nếu chuyện đó là thật thì em sẽ mắng chị là kẻ vô sỉ chứ.]
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Mấy lời đồn đại đó đều là giả. Chị làm gì có bản lĩnh uy hiếp được Diêm Ngọc, chị không bị anh ấy "xử" đẹp đã may mắn lắm rồi. Thật ra là do một vài ân oán cũ nên chị đang bị Diêm Ngọc trả thù.]
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Vậy nên em không phải lo lắng đâu, đừng lo cho chị và cũng đừng lo cho anh ấy. Chắc là sẽ không có vấn đề gì lớn, hiện tại thủ đoạn trả thù của anh ấy vẫn rất ôn hòa, chị cũng không cảm thấy khó chịu gì cả. Còn mấy lời đồn thổi trong trường các em, chắc là có ai đó cố tình tung ra mà thôi.]
Không biết Tô Manh Manh bên kia có thực lòng hay không, nhưng Cầm Tiện lại thật lòng nói cho cô ấy biết tình hình thực tế.
Cô thật lòng muốn hóa giải nỗi lo của đối phương, đồng thời cũng thật lòng cảm kích Tô Manh Manh đã quan tâm đến chuyện của cô.
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Chị sẽ tự mình xử lý chuyện tin đồn thất thiệt này, việc này còn liên quan đến danh dự của Diêm Ngọc nên chắc anh ấy cũng sẽ ra tay. Thật sự cảm ơn em sau khi biết chuyện đã sẵn lòng nói cho chị, lại còn lo lắng và ngỏ ý muốn giúp đỡ chị như thế. Về tin tức của gia đình chị, không biết em đã xem qua chưa, nhà chị hiện đang gánh khoản nợ rất lớn nên không phải cứ muốn giúp là có thể tiện tay giúp. Hơn nữa chị cũng không tiện nhận trợ giúp, vì chị thật sự không có khả năng trả.]
Sự chân thành của Cầm Tiện một lần nữa khiến Tô Manh Manh cảm giác mình giống như vừa đấm một quyền vào bông, không đau cũng chẳng ngứa.
Cô ấy điên cuồng hy vọng những lời đồn kia là thật. Thế nhưng Cầm Tiện lại phủ nhận, Cầm Tiện khẳng định tất cả những lời đồn kia đều là giả.
Học trưởng cũng không phải vì muốn cô ấy ghen nên cố ý tiếp cận Cầm Tiện.
Giữa học trưởng và Cầm Tiện còn có một mối quan hệ bí mật mà cô ấy hoàn toàn không biết.
Tô Manh Manh phát hiện hình như cho tới bây giờ cô ấy đều chưa từng hiểu học trưởng Diêm Ngọc, không biết giữa anh và Cầm Tiện có ân oán gì, không biết trước đây anh đã trải qua những gì.
Cầm Tiện hoàn toàn không nhận ra ẩn ý của cô ấy, lại còn thật lòng cảm kích cô ấy như vậy.
Tuy nhiên, những thông tin mà Cầm Tiện vô tình tiết lộ cũng đã mở ra cho cô ấy một hướng đi mới.
Tô Manh Manh không hề nổi giận, lại tiếp tục gửi tin nhắn cho Cầm Tiện: [Hả! Sao lại như vậy... Sao anh ấy lại muốn trả thù chị? Em thực sự không thể hiểu nổi. Chị Cầm Tiện tốt tính như vậy, sao anh ấy có thể... Hay là chị có hiểu lầm gì với anh ấy? Nếu chị không ngại thì hãy kể cho em nghe thử, biết đâu em có thể phân tích giúp chị.]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Hay là... hay là để em giúp chị đi khuyên anh ấy được không? Tuy không chắc sẽ có tác dụng nhưng em không muốn chỉ đứng nhìn mà chẳng làm gì.]
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Chuyện này... xin lỗi em nhé, chị không thể tiết lộ chuyện cũ giữa chị và Diêm Ngọc. Chị có cách nhìn nhận của riêng mình, chị biết rõ anh ấy đang trả thù chị, chuyện này hoàn toàn không phải hiểu lầm.]
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Ha ha ha, vậy nên em cũng không cần phân tích gì đâu. Nhưng mà, nếu em thực sự muốn nói giúp chị mấy câu với Diêm Ngọc, cho dù có kết quả hay không chị cũng cảm ơn em trước nhé.]
Tôi Mới Không Yếu Đuối: [Chị Cầm Tiện, chị khách sáo với em quá, đây là điều em nên làm. Em không muốn trong lòng anh ấy lúc nào cũng tràn đầy hận thù như vậy. Nếu tâm trí cứ mãi tràn ngập oán hận thì sao anh ấy có thể mỉm cười hạnh phúc được? Hơn nữa, làm vậy vừa giúp được chị lại vừa giúp được anh ấy, em thực lòng hy vọng cả hai người đều hạnh phúc.]
Cầm Tiện nghe xong cũng không nhịn được cảm động.
Quả nhiên không hổ là người có tố chất trở thành nữ chính, cảm giác giống như trên người cô ấy đang tỏa ra hào quang của sự lương thiện vậy.
Không Còn Cọng Lông Nào Để Rụng: [Tô Manh Manh, em đúng là người tốt. Lâu lắm rồi chị mới gặp được một người tốt bụng như em, cảm động quá đi!]
Cầm Tiện không nhịn được phát ngay "thẻ người tốt" cho Tô Manh Manh.
Tô Manh Manh ở đầu dây bên kia nhận được tấm "thẻ người tốt" này, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Sao Cầm Tiện lại không nổi giận! Sao cô có thể không ghen tuông, không nhận ra câu nói "để em đi khuyên nhủ anh ấy" thực chất là một lời khiêu khích? Chẳng lẽ Cầm Tiện không phát hiện ra ẩn ý đằng sau câu nói đó chính là: "Em là người đặc biệt của Diêm Ngọc, chỉ cần em mở lời thì anh ấy sẽ vì em mà buông bỏ hận thù"?
Cô ấy nói nhiều như vậy, sao Cầm Tiện có thể không nhận ra dù chỉ một chút ẩn ý!
Tô Manh Manh cảm thấy bản thân thực chẳng khác nào đang "đàn gảy tai trâu". Cầm Tiện đúng là một cô gái "thẳng như sắt thép", không chỉ chẳng hiểu những lời mang tính ám chỉ của cô ấy mà ngay cả những mưu kế ngầm giữa phụ nữ với nhau, cô cũng hoàn toàn không "bắt sóng" được.
Tuy nhiên, Cầm Tiện đã không bận tâm chuyện cô ấy đi thuyết phục anh Diêm Ngọc, lại còn vô tình tạo lý do cho cô ấy đi tìm anh, vậy cô ấy cũng không thể bỏ qua cơ hội này.
Có lẽ cô ấy có thể nhân cơ hội đi thuyết phục học trưởng để tìm hiểu thêm nhiều điều liên quan đến quá khứ giữa anh và Cầm Tiện.
Cầm Tiện thấy Tô Manh Manh gửi cho cô một cái icon rồi không nói gì thêm, cũng biết Tô Manh Manh không muốn nói chuyện nữa, bèn kết thúc cuộc trò chuyện.
Cầm Tiện thoát khỏi tài khoản phụ, trong lòng còn âm thầm cầu nguyện, hy vọng khi Tô Manh Manh đi tìm Diêm Ngọc nói giúp cho mình có thể thuyết phục được Diêm Ngọc.
Kỳ thực, dựa theo cốt truyện mà cô biết, cô nên xây dựng mối quan hệ tốt với Tô Manh Manh, tốt nhất là có thể trở thành chị em bạn dì thân thiết. Thế nhưng cô lại không dám.
Không phải vì cô có quá nhiều định kiến hay có địch ý gì với Tô Manh Manh, mà nguyên nhân lớn nhất chính là những nhân vật vây quanh cô ấy thực sự khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
Ngay cả người có thân phận như Diêm Ngọc, nam chính trong nguyên tác, cũng chỉ vì khước từ lòng tốt của Tô Manh Manh mà bị chỉ trích là nguyên nhân khiến cô ấy phát bệnh tim. Trong khi đó, vị trí ban đầu của Cầm Tiện trong sách lại là nữ phụ độc ác, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng có thể tạo thành cái mác "nữ phụ ác độc làm tổn thương nữ chính".
Nếu cô bị gán cho tội danh làm bệnh tim của Tô Manh Manh tái phát thì có lẽ... những lời đồn thổi hiện tại ở trường em gái cô mới chỉ là bước đầu của những hệ lụy tiêu cực thôi.
Vì vậy, cô chỉ dám duy trì một khoảng cách nhất định với Tô Manh Manh, vừa có thể tạo điều kiện "hỗ trợ" để tình cảm giữa nam nữ chính phát triển vừa có thể nhờ Tô Manh Manh nói giúp cho mình vài câu.
Sau khi Cầm Tiện xử lý xong xuôi chuyện bên này liền mở khung chat với Cầm Mộ ra.
Cô đã biết tin đồn ở trong trường học, cũng không định tiếp tục giấu diếm em gái, không muốn để em gái một thân một mình chiến đấu.
Cho nên bây giờ cô quyết định sẽ trao đổi thẳng thắn với em gái.
Dê Gầy: [A Mộ, chị nói em nghe, lúc nãy chị lên xe buýt đi được ba trạm đã xuống xe quay ngược lại trường của em. Chị đã ở lại đó một lúc, thế nên chị đã nghe được mấy lời đồn đại về chị, anh Diêm Ngọc, cả về em và Tô Manh Manh nữa. Có phải em không muốn chị nghe thấy những lời đồn thổi ác ý nên lúc nào cũng tìm cách ngăn không cho chị vào trường không?]
Dê Gầy: [Cả vết thương trên cánh tay em nữa, đó không phải là do té ngã mà là bị bạn học bắt nạt đúng không? Chị xin lỗi A Mộ, chị thật sự không biết em phải chịu ấm ức như vậy ở trường, chị cứ ngỡ mọi chuyện vẫn bình thường. Sao em lại ngốc như thế? Khi em gặp chuyện, em không muốn để cha mẹ lo lắng, chị có thể hiểu, nhưng em phải nói với chị chứ. Sao em có thể tự mình gánh chịu hết mọi chuyện như vậy!]
Thực ra Cầm Tiện không muốn nói quá nhiều, nhưng vì cảm xúc đang dâng trào nên cô cứ thế lải nhải không thôi.
Dê Gầy: [Có phải em cho rằng chị quá yếu đuối? Thật ra mấy lời đồn đó với chị mà nói chẳng có bao nhiêu lực sát thương. Hơn nữa chị đã bắt đầu nghĩ cách giải quyết. Về khoản này, chị tin kinh nghiệm của mình phong phú hơn em nhiều, thế nên em cứ yên tâm, đừng để mấy chuyện không đâu này làm ảnh hưởng đến việc học.]
Dê Gầy: [Vì một vài lý do nên chị và Tô Manh Manh đã thêm bạn trên Weibo. Sau khi em ấy biết được lời đồn ở trường, em ấy có đến tìm chị hỏi thăm. Chị đã giải thích rõ rằng tất cả chỉ là bịa đặt, em ấy cũng nói sẽ giúp chị đính chính, nhưng chị vẫn chưa biết kết quả thực tế ra sao. Dù thế nào đi nữa, em cũng đừng nên có tiếp xúc gì với Tô Manh Manh. Chị nghĩ em cũng biết rồi đấy, mấy người xung quanh Tô Manh Manh có lối suy nghĩ rất kỳ quặc.]
Dê Gầy: [Chị đã kể hết tình hình bên chị cho em nghe rồi, thế nên ít nhất em cũng phải thành thật với chị đi chứ? Vết thương trên cánh tay em là do đâu mà có? Có nghiêm trọng không? Em đã ghé bệnh viện khám chưa, bác sĩ nói thế nào? Và quan trọng nhất là... ai đã gây ra chuyện này?]
Cầm Tiện có thể chẳng mảy may bận tâm đến việc mình bị người ta đồn thổi ra sao, ai nói gì đi nữa, miễn là không ảnh hưởng đến cuộc sống thì cô đều có thể coi như không vấn đề gì.
Thế nhưng, cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho kẻ đã làm người nhà của mình bị thương.
Cầm Tiện vốn có rất ít người thân. Trước khi xuyên không, cô từng may mắn được một đôi vợ chồng già tốt bụng nhận nuôi, nhưng cô chưa kịp báo đáp ơn dưỡng dục thì cha mẹ nuôi đã qua đời. Khi cô đến thế giới này, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được hơi ấm gia đình chân thực, cô lại càng trân trọng và hết lòng quan tâm đến người nhà của cô hơn.
Kẻ nào dám động đến em cô, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ như vậy. Cô nhất định phải đào cho ra sự thật. Đối phương đã gây tổn thương cho A Mộ thế nào, cô sẽ trả lại y hệt thế ấy.
Sau khi Cầm Tiện giải quyết xong những việc này, mới coi như hoàn thành hết mọi dự định trong ngày hôm nay.