Chương này đã bị khóa!

MỞ KHÓA NGAY?

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

 

Diêm Ngọc chẳng những dừng bước mà còn quay người đi ngược lại. Hiếm khi anh chủ động hỏi Tô Manh Manh một câu:

"Cô nói vậy là có ý gì?"

"Tôi trả thù Cầm Tiện?"

"Sao chính tôi lại không biết là mình muốn trả thù cô ấy vậy?"

Diêm Ngọc liên tiếp ném ra mấy câu hỏi.

Anh cũng rất lấy làm lạ. Anh luôn rất thẳng thắn với người khác, vậy mà hết lần này đến lần khác, chỉ riêng với Cầm Tiện, anh lại không thể thẳng thắn.

Trừ Cầm Tiện và những chuyện liên quan đến cô ra, những chuyện khác anh đều có thể đi thẳng vào vấn đề, nghĩ sao nói vậy.

Nhưng chỉ cần đụng tới chuyện liên quan đến Cầm Tiện thì anh liền không cách nào thẳng thắn như bình thường được, cứ phải quanh co mấy vòng, khéo léo giấu đi ý đồ thật sự sâu thẳm nhất của mình, còn vọng tưởng rằng cô có thể tự mình hiểu được.

Tô Manh Manh không ngờ anh lại phản ứng mạnh như vậy. Anh liên tiếp ném ra mấy câu hỏi khiến cô ấy suýt nữa không biết phải trả lời thế nào.

Nhưng thật may, chủ đề này của cô ấy đã thành công giữ chân anh.

Anh quan tâm đến vấn đề này như vậy, còn hỏi ngược lại mấy câu, có phải là vì bị nói trúng tim đen nên muốn che giấu hay không? Tô Manh Manh theo bản năng bắt đầu suy đoán phản ứng của Diêm Ngọc.

Nhắc đến cũng thật trớ trêu, mọi chuyện chẳng hề diễn ra theo mong muốn của Diêm Ngọc. Anh điên cuồng hy vọng Cầm Tiện có thể thấu hiểu ẩn ý trong lời mình nói, điên cuồng hy vọng cô có thể hiểu những gì mình ám chỉ. Thế nhưng Cầm Tiện lại giống như kiểu học sinh luôn bị điểm không môn đọc hiểu, thẳng như ruột ngựa, chỉ hiểu ý trên mặt chữ chứ chẳng bao giờ đào sâu hiểu được thâm ý bên trong.

Trong khi đó, anh lại nói chuyện rất thẳng thắn với Tô Manh Manh, chỉ cần hiểu ý trên mặt chữ là đủ. Nhưng Tô Manh Manh lại cứ thích đi đào sâu tìm hiểu.

"Em… em có thể ngồi xuống từ từ nói được không?" Tô Manh Manh có vẻ khẩn cầu.

Diêm Ngọc gật đầu. Tô Manh Manh muốn ngồi xuống ghế sô pha, anh lại ngồi trên ghế làm việc của mình, dù sao cũng phải cách xa Tô Manh Manh ra.

Tô Manh Manh tự nhiên cũng để ý đến cử động nhỏ này của Diêm Ngọc. Trái tim như bị kim châm, từng cơn đau nhói râm ran lan ra khắp cả lồng ngực.

"Nói đi." Diêm Ngọc chỉ muốn biết, rốt cuộc Tô Manh Manh dựa vào đâu mà kết luận anh đang trả thù Cầm Tiện: "Ai nói với cô là tôi muốn trả thù Cầm Tiện?"

Tô Manh Manh rưng rưng nước mắt, vẻ mặt ấm ức muốn khóc nhưng lại cố kìm nén, trông rất đáng thương.

Diêm Ngọc nheo mắt, lạnh giọng hỏi: "Là Cầm Tiện nói với cô sao? Cô có bằng chứng gì chứng minh không?"

“Học trưởng, anh đang chất vấn em sao?” Tô Manh Manh có vẻ hơi kích động, mặt nghẹn đến đỏ lên, như là bị tổn thương vì Diêm Ngọc không tín nhiệm mình, cảm thấy không phục: 

“Là chị Cầm Tiện chủ động thêm bạn em, là chị ấy chính miệng nói với em. Học trưởng, em sẽ không vì chuyện này mà cho rằng anh là hạng người lòng dạ xấu xa đâu, nên anh không phải thấy xấu hổ hay cố tình phủ nhận suy nghĩ đó làm gì."

Mọi phản ứng của Diêm Ngọc đều bị suy diễn của Tô Manh Manh bóp méo, Tô Manh Manh cho rằng anh chỉ đang cố chấp không muốn thừa nhận sự thật.

"Chỉ là, chị Cầm Tiện dùng tài khoản phụ thêm bạn em. Nếu anh muốn xem lịch sử trò chuyện của em và chị ấy, em cũng có thể cho anh xem." 

Tô Manh Manh tự cho rằng mình không thẹn với lòng. Hơn nữa cô ấy còn nghĩ nếu anh thực sự xem tin nhắn thì anh sẽ thấy được khía cạnh tốt đẹp của mình, cô ấy đến trao đổi với anh là vì nghĩ cho chị Cầm Tiện.

"Ừ." Phản ứng của Diêm Ngọc vô cùng lạnh nhạt.

"Sao Cầm Tiện lại chủ động thêm bạn với cô? Đã vậy còn dùng tài khoản phụ? Cô ấy chẳng việc gì phải làm thế." 

Diêm Ngọc không tin sau khi Cầm Tiện đã nghe lời cảnh báo của mình, cô lại còn chủ động đi trêu chọc Tô Manh Manh.

Nhất định là Tô Manh Manh đã làm chuyện gì đó. Hơn nữa, rõ ràng ngay từ đầu chính Tô Manh Manh mới là người muốn thêm bạn Cầm Tiện, cũng may lúc đó anh ở bên cạnh nên đã kịp thời bảo cô từ chối.

Nếu nói cuối cùng hai người họ vẫn kết bạn với nhau, hơn nữa còn là Cầm Tiện chủ động, thậm chí cô ấy còn phải dùng tài khoản phụ để làm việc này... thì xét từ góc độ nào đó, Cầm Tiện chắc chắn không hề tự nguyện thêm bạn Tô Manh Manh. Trong chuyện này chắc chắn là có hành động uy hiếp.

Mà kẻ đứng sau hành động uy hiếp đó, không phải là Tô Manh Manh thì cũng nhất định là một người nào đó bên cạnh Tô Manh Manh.

Cuối cùng Diêm Ngọc đưa ra kết luận là, trong lúc anh không hề hay biết, Cầm Tiện đã bị một fan hâm mộ cuồng nhiệt nào đó của Tô Manh Manh đe dọa.

Vậy mà cho đến bây giờ Cầm Tiện vẫn chưa nhắc tới với anh.

Xưa nay Cầm Tiện sẽ không chủ động nói với anh về những khó khăn và rắc rối mà cô gặp phải trong cuộc sống. Mỗi lần đều là anh thấy không đúng, sau khi anh đi hỏi cô, hoặc là lúc cô đang cần giúp đỡ đi hỏi cô, cô mới chịu nói.

Chắc là cô cũng chẳng có ý định đặc biệt giấu giếm gì, chỉ đơn giản là cô không muốn dựa dẫm vào anh, đơn giản hơn nữa chính là, cô muốn gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình.

Diêm Ngọc nói xong câu này lại rơi vào trầm tư. Tô Manh Manh quyết định vờ như không biết gì: "Em cũng không rõ nữa. Nhưng đúng là chị Cầm Tiện chủ động kết bạn với em, chỉ là hình như chị ấy có nhắc có người bắt chị ấy làm như vậy, nhưng chị Cầm Tiện không biết người đó là ai. Em thật sự không quen biết hạng người như vậy.”

“Nếu anh không tin lời em nói, anh có thể đi tìm chị Cầm Tiện đối chứng.” Tô Manh Manh nói rất hùng hồn, dù sao cô ấy cũng không có nói dối.

Diêm Ngọc đáp lấy lệ một câu: “Ừ, có thể, là Cầm Tiện nói cho cô biết, cô ấy cảm thấy tôi đang trả thù cô ấy. Cho nên, tại sao tôi phải trả thù cô ấy? Cô ấy có nói không?”

“Chị Cầm Tiện nói là… vì một vài chuyện cũ năm xưa mà học trưởng đã ôm hận chị ấy, nên anh sẽ trả thù chị ấy vào lúc gia đình chị ấy nghèo khó.” Tô Manh Manh bấm bấm đầu ngón tay, ấm ức nói: “Nhưng khi em hỏi chị Cầm Tiện chuyện cũ năm xưa là chuyện gì, chị ấy lại không chịu nói. Chỉ là, nếu chị Cầm Tiện đã nói như vậy, trong lòng học trưởng hẳn là biết rõ phải không?”

“Có thể học trưởng anh vẫn chưa biết, gần đây trong trường học đang loan truyền một số lời đồn có liên quan đến anh, chị Cầm Tiện và cả em nữa. Cho nên em thật sự không muốn thấy người khác rơi vào cục diện bị tổn thương, mới định tới khuyên học trưởng.”

Cô ấy thở dài một hơi: “Em cũng không biết tin đồn nhảm nhí này là ai truyền ra, nhưng có rất nhiều lời đồn khó nghe, có người nói anh đang bao nuôi chị Cầm Tiện, có người nói anh đang bị chị Cầm Tiện uy hiếp. Có người còn kỳ lạ hơn, nói anh và chị Cầm Tiện chỉ đang diễn trò, mục đích là muốn làm em nổi cơn ghen… những tin đồn này thật sự rất buồn cười. Sau khi em biết được đã đi hỏi chị Cầm Tiện, thế nên chị Cầm Tiện mới nói cho em biết, học trưởng chỉ là đang trả thù chị Cầm Tiện.”

“Hình như chị Cầm Tiện đang ở trong hoàn cảnh rất khó khăn. Em không biết học trưởng và chị Cầm Tiện có quá khứ ra sao, nhưng chị Cầm Tiện là một cô gái rất tốt. Học trưởng, anh cũng không phải hạng người vô tình đó, em không muốn thấy hai người tổn thương lẫn nhau. Học trưởng, có thể cho em biết, giữa anh và chị Cầm Tiện có ân oán gì không thể hóa giải được không? Trước đây giữa anh và chị Cầm Tiện đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Manh Manh tràn đầy mong đợi nhìn Diêm Ngọc, hy vọng Diêm Ngọc có thể nói cho mình biết.

Diêm Ngọc nghe tới đây đã hơi mất kiên nhẫn, anh gần như là lãnh khốc vô tình, hỏi Tô Manh Manh một câu sắc bén trúng ngay tim đen: “Cô nói nhiều như vậy, tôi muốn hỏi cô, cô lấy lập trường gì, thân phận gì, lấy tư cách gì đến xen vào chuyện giữa tôi và Cầm Tiện?”

“Cho dù tôi có đang thật sự trả thù Cầm Tiện đi nữa, cô lại lấy lập trường gì đến khuyên tôi đừng ra tay với Cầm Tiện?” Trên mặt Diêm Ngọc không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì, ánh mắt kia ngược lại còn có ý mỉa mai:

“Cho dù là người nhà của tôi, Thủy Chi còn chưa nói gì về chuyện của tôi. Cô cho rằng cô là ai của tôi, cô còn không thấy xấu hổ đứng trước mặt tôi vung tay múa chân chỉ trỏ quyết định của tôi, chuyện của tôi?”

“Không lẽ cô cho rằng, chỉ cần cô khuyên là tôi nhất định sẽ nghe theo cô?” Diêm Ngọc cười trào phúng hai tiếng ha ha: “Suýt nữa thì quên, cô thật sự có lòng tin sẽ dắt mũi được tôi. Bởi vì chỉ cần tôi từ chối, cô sẽ lập tức tái phát bệnh tim, rồi sau đó người nhà và bạn bè cô sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi. Vì cha cô có ơn với tôi, cho nên tôi hại cô tái phát bệnh tim chính là lấy oán báo ân cha cô.”

Diêm Ngọc bất đắc dĩ nhún vai: "Xin lỗi nhé, có lẽ cô không có ý đó, nhưng những gì tôi vừa nói chính là sự thật đã và đang diễn ra."

Mặt Tô Manh Manh trắng bệch. Diêm Ngọc giáng xuống những lời này, nói đến cô ấy không nhịn được rùng mình.

Tim lại càng đau hơn, cô ấy cắn chặt răng: 

"Học trưởng, em chưa bao giờ có ý đó... Chỉ là đôi khi em quá cố chấp nên mới gây ra rắc rối cho anh, khiến anh hiểu lầm." 

Tô Manh Manh nở nụ cười buồn: 

"Em chưa từng trách anh, càng không muốn ép buộc anh. Em chỉ muốn mang đến cho anh một chút ấm áp, hy vọng anh sẽ không phải u sầu như thế nữa."

“Học trưởng, anh nói nhiều như vậy, lại chưa từng nói cho em biết, anh và chị Cầm Tiện có quá khứ thế nào, chẳng lẽ không có cách nào tha thứ sao?” 

Tô Manh Manh vẫn còn vướng mắc trong chuyện giữa Cầm Tiện và Diêm Ngọc.

“Tôi có nói là tôi muốn trả thù cô ấy sao? Tại sao tôi phải kể cho cô nghe quá khứ của tôi và cô ấy?” Diêm Ngọc hỏi ngược lại hai câu rồi hạ lệnh đuổi khách: “Tôi còn phải tiếp tục làm việc, mời cô đi cho.”

Tô Manh Manh đi đến đây một chuyến lại không hỏi được cái gì, nhưng nhìn thái độ của Diêm Ngọc đại khái cũng có thể đoán ra, Diêm Ngọc phủ nhận vấn đề anh đang trả thù Cầm Tiện.

Tô Manh Manh bất đắc dĩ cười: “Được. Vậy em về trước. Dù bây giờ tim em hơi đau một chút nhưng em có thể chịu được, chắc là sẽ không việc gì đâu. Học trưởng không nên làm việc mệt mỏi quá độ, cũng phải chú ý nghỉ ngơi đó.”

Tô Manh Manh cố ý nói như vậy, chính là muốn anh sinh lòng thương tiếc, muốn anh chủ động giữ cô ấy lại khi cô ấy quay người rời đi.

Tô Manh Manh nhấc chân lên, chầm chậm bước đi mấy bước, đã qua mười giây, tiếng Diêm Ngọc ở sau lưng lại thật sự truyền đến:

“Đợi đã.”

Tô Manh Manh lập tức quay người, giấu đi vẻ mừng rỡ trên mặt, cố gắng dùng ngữ điệu bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì vậy? Học trưởng.”

Diêm Ngọc duỗi ngón tay chỉ vào cửa phòng làm việc rồi nói: “Phiền cô lúc đi ra đóng cửa lại giúp. Cảm ơn.”

Tô Manh Manh: “...”

“Học trưởng không có chuyện gì khác muốn nói sao?”

“Có.” Diêm Ngọc nhìn thoáng qua hộp cơm Tô Manh Manh đặt trên bàn trà: “Phiền cô mang rác đi dùm, hôm nay dì lao công đã dọn dẹp sạch rồi, tôi không có nhiều thời gian đi bỏ rác thêm lần nữa.”

Cho dù Tô Manh Manh không có đau tim cũng bị anh chọc tức đến đau tim.

Cô ấy cố nén cơn giận: “Vâng, là em sơ suất.”

Mãi đến khi cô ấy rời khỏi phòng làm việc, đóng cửa phòng làm việc lại, Diêm Ngọc cũng không lên tiếng giữ cô ấy lại.

Tô Manh Manh hít sâu một hơi, cố giữ vững nụ cười, giấu đi cảm giác chua xót trong lòng. Cô ấy vỗ nhẹ lên gò má khiến cho mặt mình hơi ửng hồng, như là đã nói những lời ái muội trong phòng làm việc của Diêm Ngọc.

Nhưng chút biểu hiện giả tạo này chỉ duy trì đến khi Tô Manh Manh lên xe nhà, khi cô ấy ngồi vào trong xe, vẻ ngượng ngùng ngọt ngào trên mặt cô ấy, tất cả đều biến thành vẻ ai oán, thê lương.

Cô ấy vẫn như cũ không biết, chuyện trả thù rốt cuộc có phải là sự thật không. Nếu như là Cầm Tiện lừa cô ấy thì sao?   

 
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 30 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo