Chương này đã bị khóa!

MỞ KHÓA NGAY?

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

 

Thật ra nhìn thì nghiêm trọng nhưng Cầm Mộ lại không thấy đau lắm, vì cô ấy đã lường trước né ra nên cũng giảm bớt lực đạo đánh vào tay. Nhưng da cô ấy quá mềm mại non mềm, chỉ véo nhẹ một cái cũng sẽ lưu lại dấu vết nên mới tạo ra hiệu ứng thị giác thê thảm không nỡ nhìn như vậy.

Có mấy nữ sinh trong đó nhìn thấy cánh tay cô ấy cũng không chịu nổi dùng tay che mắt, không dám nhìn thêm nữa.

“Đây là vết tích cô ta “vô ý” đánh lên tay tôi để lại đó.” Cầm Mộ cười lạnh: “Các cậu cho rằng tôi không đau sao? Bởi vì cô ta nói cô ta sơ ý nên tôi đau cũng phải nhịn, dù sao cũng cần diễn tập. Nếu tôi làm ầm ĩ lên, thế chẳng phải chúng ta phải hủy bỏ buổi diễn tập này sao?”

“Haiz, tôi đây cũng là suy nghĩ cho tiết mục của lớp mình.” Cầm Mộ ra vẻ đau lòng.

“Các cậu như vậy là sao. Tôi cũng chỉ là sơ ý giẫm trúng thôi. Tôi không phải cố ý, cả ngày nay tôi chưa ăn cơm nên hơi thoát lực, đứng không vững. Nếu các cậu cảm thấy tôi nên xin lỗi, thế có phải nên bảo cô ta xin tôi tôi vì sự “vô ý” của cô ta trước không?” Cầm Mộ nhíu mày, nhếch môi, cười như không cười nhìn lửa giận của Từ Châu càng lúc càng dâng cao:

“Nếu cô ta nói xin lỗi tôi trước thì tôi cũng có thể nói xin lỗi.” 

Cầm Mộ đã tỏ rõ thái độ, còn ra vẻ đau lòng che ngực: 

“Đúng rồi, mới vừa rồi cô ta còn vô ý dùng câu từ rất dơ bẩn mắng tôi, làm tổn thương tâm hồn mong manh của tôi, về chuyện này có phải cô ta cũng nên xin lỗi tôi không?”

Cô bày ra dáng vẻ đáng thương hề hề, để Từ Châu và tất cả những người đang có mặt ở đây có chút không phải ứng đối thế nào.

Lửa giận của Từ Châu đã bị cô ấy thổi lên mức cao nhất, cô ta không nhịn được lần nữa xông lên muốn đánh Cầm Mộ nhưng giữa đường bị nhóm trưởng chặn lại.

“Cầm Mộ cô thật đáng kim tởm! Chắc chắn là cô đã dùng gương mặt điềm đạm đáng yêu này mê hoặc học trưởng Lục! Cô giả bộ đáng thương cái gì, muốn tôi xin lỗi à? Phi! Cô xứng sao?” 

Từ Châu đã mất hết lý trí: “Cô thật sự cho rằng chúng tôi thấy cô có thể đảm nhiệm vai diễn này nên mới chọn cô sao? Bất cứ lúc nào chúng tôi đều có thể đá cô đi!”

“Cô cũng hèn hạ vô liêm sỉ giống như chị cô, làm cho người ta buồn nôn!” Từ Châu giãy giụa: “Các cậu đừng có cản tôi! Tôi muốn xông lên xé nát miệng con tiện nhân này! Chẳng phải cô ta rất giỏi ăn nói sao? Chẳng phải rất giỏi giả bộ đáng thương sao? Coi tôi có xé rách lớp ngụy trang của cô ta không.”

Cầm Mộ nhìn một màn này, tâm trạng cực tốt.

Từ Châu nói cái gì, muốn xé rách lớp ngụy trang của cô ấy, ngược lại là Từ Châu tự mình xé bỏ ngụy trang của cô ta.

“Từ Châu cậu đang nói cái gì đó!” Nhóm trưởng và các thành viên trong nhóm thấy Từ Châu nói lỡ miệng, không kịp can ngăn, tất cả đồng loạt nhìn Từ Châu ra hiệu:

“Cậu đừng có ăn nói lung tung được không?”

Từ Châu ra sức “phi” một tiếng: “Các cậu thôi đi, sao cứ phải lấm la lấm lét, vụng trộm lén lút như vậy? Kẻ làm chuyện trái với lương tâm cũng không phải chúng ta, người nên cảm thấy chột dạ phải là Cầm Mộ mới đúng.”

“Nhưng mà…”

Cầm Mộ cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ, cười hì hì nói: “Từ Châu nói rất đúng, các cậu không cần thiết phải che che giấu giấu, tôi biết các cậu đang nói xấu gì đó sau lưng tôi và chị tôi.”

Cô ấy chậm rãi xả ống tay áo xuống, lần nữa che đi cánh tay đầy vết bầm tím, nhíu mày nhìn những bạn học còn đang ngụy trang là người tốt kia.

Cô ấy nhún vai, tỏ vẻ bất lực nói: “Thật ra nếu các cậu chỉ nói xấu tôi thì tôi sẽ không giận dữ như vậy, ai bảo các cậu nói xấu chị tôi chứ.”

“Ôi chao! Chị cô làm ra những chuyện khiến ccho người ta buồn nôn đó, còn sợ người khác nói nữa à?” Mặc dù mu bàn chân Từ Châu đang đau nhưng khi nói chuyện cô ta cũng tuyệt đối không chịu an phận ngậm miệng.

“Chị tôi đã làm ra chuyện gì khiến cho người ta buồn nôn vậy? Cô tận mắt chứng kiến sao? Hay là chính miệng người trong cuộc nói? Hả? Lấy chứng cứ ra đây, nói mà không có bằng chứng chính là tung tin đồn nhảm.” Cầm Mộ một mình đối diện với một nhóm người lại không hề có chút khiếp đảm, đánh thẳng vào trọng điểm.

Các thành viên trong nhóm cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, không ai có thể đưa ra câu trả lời rõ ràng.

Từ Châu là đại diện mạnh miệng cười khẩy, lời lẽ hùng hồn nói: “Cái này còn cần chứng cứ nữa sao? Cô đại khái có thể đi hỏi những người khác thử, những chuyện xấu xa đó của chị cô đã sắp đồn khắp trường rồi! Lẽ nào cô muốn nói tất cả mọi người đều sai? Không có thảo luận ở trước mặt cô, đó là đã nể mặt cô rồi, cô còn khăng khăng muốn lôi chuyện này ra ngoài, cô nói xem cô có ti tiện không?”

“Cho nên các người hoàn toàn không có chứng cứ.” Cầm Mộ chỉ để ý đến chứng cứ.

“Tất cả mọi người đều nói như vậy chính là chứng cứ!” Từ Châu vẫn cố chấp với ý kiến này.

“Ai đã lan truyền tin đồn? Các cậu nghe ai nói?” Cầm Mộ lặng lẽ bật bút ghi âm lên.

Cô ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho những người này, bây giờ cô ấy muốn thu gom đầy đủ chứng cứ.

“Ai lan truyền hả? Cô phải nói là, nếu muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm, cô nên đi hỏi chị cô ấy, sao lại có thể không biết xấu hổ làm ra những chuyện hèn hạ đó. Ui, quên mất, cô và chị cô là cùng một giuộc, vì tiền ấy mà, vì muốn trèo lên học trưởng Diêm Ngọc, các người đương nhiên là thông đồng với nhau.” Từ Châu càng tỏ ra đắc ý.

Xem ra bọn họ sống chết đều không nói, Cầm Mộ cũng lười bám lấy cái chủ đề này đôi co với họ, dứt khoát lái sang chủ đề khác: 

“Được lắm, được lắm. Cho nên tôi cũng không cần phải tiếp tục ở lại trong nhóm biểu diễn này nữa đúng không? Dù sao các người cũng coi thường tôi như vậy.”

“Cô tự hiểu lấy mình như vậy là tốt!” Bây giờ Từ Châu đã đắc ý lên tận mây xanh, các thành viên trong nhóm bên cạnh âm thầm dùng mắt trao đổi, ai nấy đều cảm thấy Cầm Mộ không tiếp tục truy hỏi là vì chột dạ.

Cô ấy hỏi bọn họ ai đã lan truyền tin đồn này chắc chắn là vì luống cuống.

Cầm Mộ đã có được câu trả lời, lập tức quay người rời đi.

Từ Châu giống như còn đang chờ Cầm Mộ tiếp tục đối đầu với cô ta, không ngờ Cầm Mộ lại có thể quay người bỏ đi. Cô ta giận dữ bồi thêm câu nữa: “Không có cô, chúng tôi chắc chắn có thể giành được hạng nhất! Chúng tôi sẽ giao cho Dư Thiến diễn vai này!”

Buổi biểu diễn văn nghệ lần này vẫn sẽ có ban giám khảo chấm điểm, sẽ tiến hành bình chọn xếp hạng, mỗi một hạng mục biểu diễn đều sẽ có một giải nhất, có thể được khen thưởng một số tiền nhỏ.

Mục đích Cầm Mộ tham gia biểu diễn cũng là vì khen thưởng mà đến.

Phần thưởng dành cho hạng mục sân khấu kịch này trừ tiền mặt ra còn có thêm một số cơ hội tiến vào ngành giải trí, cái Cầm Mộ muốn chính là những cơ hội này.

Từ Châu vừa nhắc đến điểm này, bước chân Cầm Mộ thoáng dừng lại nhưng rất nhanh cô ấy đã quả quyết rời đi.

Cùng lắm thì tiếp tục tìm cơ hội khác, cũng không phải chỉ có thể dựa vào mỗi cách này.

Cô ấy tuyệt đối không thể chịu được chị mình trong khi còn chưa biết rõ tình huống đã bị tung tin đồn nhảm bôi nhọ.

Bởi vì diễn tập kết thúc giữa chừng nên Cầm Mộ về nhà trọ sớm.

Diêm Thủy Chi nhớ hiện tại vẫn chưa đến thời gian kết thúc diễn tập, thấy Cầm Mộ trở về liền có chút tò mò: “Diễn tập kết thúc rồi sao?”

Cầm Mộ đi rót cho mình một ly nước uống một hớp nhuận môi, cười nói: “Không có, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, em bị thương nhẹ nên không thể diễn tập tiếp, đành phải rút lui khỏi đó.”

“Bị thương sao?” Diêm Thủy Chi quan tâm, lập tức gác lại chuyện đang làm trên tay, lại gần hỏi: “Để chị xem thử nào?”

“Có thật là bị thương ngoài ý muốn không?” Trong mắt Diêm Thủy Chi hiện rõ vẻ không tin.

Diêm Thủy Chi thật sự rất lo, cô ấy nghiêm túc nhìn Cầm Mộ, nhìn không ra vấn đề liền đưa tay tới muốn xốc áo Cầm Mộ lên.

“Là trên cánh tay.” Cầm Mộ chủ động vén ống tay áo lên.

Diêm Thủy Chi nhìn vết bầm trên cánh tay cô ấy, ánh mắt run lên, hơi thở ngưng lại, quả quyết nói: “Cái này chắc chắn không phải bị thương ngoài ý muốn.”

“Lúc em đi diễn tập bị ăn hiếp đúng không?” Diêm Thủy Chi chỉ liếc mắt nhìn sơ đã nhìn ra chân tướng.

Cầm Mộ một hơi uống cạn phần nước còn lại trong ly, trong lúc nhất thời chưa biết phải trả lời thế nào.

Về mặt này khứu giác của Diêm Thủy Chi quá nhạy bén, gần như có thể nói là chuyện gì cũng không thể qua mặt được cô ấy.

“Nói cho chị nghe đi mà.” Diêm Thủy Chi tiếp tục truy hỏi: “Chị có thể hiểu được tâm trạng không muốn để người nhà biết của em, chị sẽ không tiết lộ với người nhà của em đâu. Nếu em coi chị là bạn thì cũng đừng có giấu chị được không?”

Cô ấy đã nói đến nước này, Cầm Mộ sao có thể từ chối tiếp.

Thật ra muốn biết rốt cuộc có phải là tin đồn nhảm hay không cũng rất đơn giản. Cô ấy không hiểu rõ về Diêm Ngọc, những người khác đều không rõ về Diêm Ngọc nhưng cái vị ở trước mắt này chính là em gái Diêm Ngọc, chắc chắn hiểu rõ Diêm Ngọc hơn bọn họ.

Mắt Cầm Mộ sáng như đuốc nhìn Diêm Thủy Chi khiến Diêm Thủy Chi nhất thời hơi dè dặt:

“Sao thế? Nhìn chị như vậy làm gì?”

“Trước khi em cho chị biết đã xảy ra chuyện gì, trước tiên em có thể hỏi chị vài câu hỏi được không?” Giọng điệu Cầm Mộ nghiêm túc, hai mắt sáng rực.

Diêm Thủy Chi gật đầu, quay người đi tìm hộp thuốc: “Trước hết em ngồi trên sô pha chờ chị một chút, chị đi tìm hộp thuốc tới tới bôi thuốc lên cánh tay cho em, nhìn quá khiến người ta sợ hãi. Trông em cứ như người không có việc gì vậy, bộ không thấy đau sao?”

Cầm Mộ ngoan ngoãn ngồi trên ghế số pha, lặng lẽ cân nhắc, nghĩ coi lát nữa nên mở lời thế nào.

Trong túi cô ấy còn có bút ghi âm, đang rầu rĩ không biết có nên cho Diêm Thủy Chi nghe đoạn hội thoại mà cô ấy đã ghi lại hay không.

Hình như Diêm Thủy Chi vẫn chưa biết tin đồn liên quan đến chị và Diêm Ngọc trong trường, thậm chí cô ấy dường như còn chưa biết những tin đồn có liên quan tới cô ấy.

Bởi vì hôm nay bọn họ vừa chuyển nhà nên đồ đạc được sắp xếp rất ngăn nắp, Diêm Thủy Chi rất nhanh đã cầm hộp thuốc quay lại, ngồi xuống bên cạnh Cầm Mộ: “Đưa tay cho chị, chị bôi thuốc cho em. Em muốn hỏi chị vấn đề gì?”

Cầm Mộ không vướng mắc nữa, duỗi tay ra, giọng điệu rất nghiêm túc: 

“Vấn đề của em chính là… ừm, em muốn biết, chị nghĩ mối quan hệ của chị em và anh chị là gì? Chị em… là… cái đó…tình, tình, tình nhân mà anh chị bao nuôi sao?”

Cô ấy khó khăn đặt câu hỏi. Diêm Thủy Chi nghe xong, run tay làm đổ nước thuốc ra sàn nhà, dùng biểu cảm như gặp quỷ khiếp sợ nhìn Cầm Mộ.





Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 15 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo