Chương này đã bị khóa!

MỞ KHÓA NGAY?

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

 

Người trong phòng tập vũ đạo hết sức cảnh giác quay đầu lại nhìn, phát hiện là Cầm Mộ, lập tức ra vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì, chủ đề cũng trong nháy mắt đổi thành: 

“Này, cậu xem cái túi xách mà tôi nhìn trúng này thế nào?”

Nhóm trưởng tổ chức buổi diễn tập này còn bày ra vẻ mặt thân thiện, lo lắng hỏi cô ấy: 

“Cầm Mộ, sao giờ mới đến? Chỉ chờ mỗi cậu thôi đó.”

Cầm Mộ nhìn các bạn học trong phòng tập vũ đạo, cười lạnh một tiếng.

“Cầm Mộ, cậu có ý gì? Tổ trưởng nói chuyện khách sáo với cậu, còn không so đo việc cậu đến trễ, cậu ngược lại còn tỏ thái độ trước là sao? Cậu tưởng mình là ai!” 

Nữ sinh chướng mắt Cầm Mộ nhất lập tức cất cao giọng, tỏ vẻ bất mãn với Cầm Mộ. Nữ sinh này tên là Từ Châu, trong kịch bản vai diễn của cô ta có nhiều cảnh diễn cùng Cầm Mộ. Nữ sinh tên Từ Châu này cũng là người chướng mắt Cầm Mộ nhất.

Học trưởng Lục mà Từ Châu thích khá thân với Cầm Mộ, Từ Châu vẫn luôn cảm thấy chướng mắt Cầm Mộ. Cô ta coi việc chủ động chỉ ra lỗi của Cầm Mộ giống như là việc bình thường.

Những người khác cũng tham gia diễn xuất, giả làm người tốt khuyên can Từ Châu: 

“Từ Châu, cậu không nên nói như vậy.”

“Đúng đó, mỗi người đều có lúc gặp phải việc gấp, có thể Cầm Mộ chỉ là có chuyện gấp cần phải xử lý nên mới đến trễ một chút.”

“Cầm Mộ chắc chắn không phải là cố ý đâu. Tụi mình còn phải phối hợp với nhau nữa mà, đừng cãi nhau nữa.”

Mấy lời hòa giải kia mém chút đã làm Cầm Mộ cảm động. Nếu không phải cô ấy biết vừa rồi những người này còn đang nói xấu cô ấy và chị cô ấy thì không chừng cô ấy còn tin là thật ấy chứ.

Kỹ năng diễn xuất cừ thật.

“Thật buồn nôn, các người…” Cầm Mộ lạnh mắt nhìn bọn họ biểu diễn: “Kỹ năng diễn xuất tốt thật đấy, suýt tí nữa tôi đã tin rồi.”

Từ Châu đã có thể không cần che giấu việc cô ta ghét bỏ Cầm Mộ, cô ta vừa nghe Cầm Mộ nói xong câu này, gương mặt lập tức sầm xuống: 

“Cầm Mộ, cô nói cái gì? Miệng sạch sẽ chút đi!”

“Các cậu cũng thấy rồi đó, Cầm Mộ cô ta chính là thái độ như vậy, các cậu còn muốn nói giúp cô nữa không?” Từ Châu nhìn những người khác.

Trong lúc nhất thời những người khác vẫn chưa biết Cầm Mộ bị làm sao nên vẫn tiếp tục giả vờ, đi lên mấy bước ôn tồn khuyên nhủ Cầm Mộ:

“Cầm Mộ, cậu đừng như vậy mà, chúng tôi biết từ trước đến giờ cậu và Từ Châu không hợp nhau, nhưng còn phải lên sân khấu biển diễn nữa, hợp tác chút đi được không?”

Suy nghĩ trong đầu Cầm Mộ xoay chuyển trăm ngàn lần, chỉ trong vài giây, suy nghĩ đổi rồi lại đổi, không biết cô ấy nghĩ đến cái gì, đột nhiên nở nụ cười ngọt ngào: 

“Các cậu nói có lý.”

Mọi người thấy Cầm Mộ đã thỏa hiệp, cùng nhau thở dài một hơi, kế đó bắt đầu diễn tập.

Phân cảnh của Cầm Mộ tạm thời chưa tới, Cầm Mộ một mình rúc vào trong góc lấy điện thoại di động ra, muốn trò chuyện với ai đó một chút nhưng lại không biết nên tìm ai.

Chị gửi tin nhắn cho cô ấy, tin nhắn gửi vào trưa nay, cô ấy vẫn luôn bận rộn không xem điện thoại nên không thấy.

Chị gái vô địch siêu đáng yêu của em: [Chị ghé qua quầy phụ giúp, nghe cha nói em muốn dọn ra ngoài trường ở, mẹ đi qua đó hỗ trợ rồi. Chuyện này là sao? Sao lại đột nhiên muốn dọn ra ngoài trường ở? Đã xảy ra chuyện gì?]

Mộ Mộ Mạc A: [Chị, bây giờ tâm trạng chị đã đỡ hơn chưa? Chuyện… mất việc đó, ngày đó em thấy tâm trạng chị có vẻ bất ổn.]

Cầm Mộ không cách nào kể lại tin đồn liên quan tới chị cô ấy trong trường, nếu để cho chị biết, chị chắc chắn sẽ không mặc kệ, chắc chắn cũng sẽ khó chịu.

Từ nhỏ đến lớn, lúc cô ấy gặp phải vấn đề gì ở trong trường học hay là gặp phải khó khăn gì trong cuộc sống, lúc cha mẹ luôn bận rộn công việc không cách nào quan tâm cô ấy, đều là chị gánh thay cho cô ấy.

Bây giờ chị bị gièm pha như vậy, cô ấy cũng phải giúp chị xử lý.

Cô ấy sẽ không để cho chị mình bị ức hiếp, cũng tuyệt đối không để cho chị bị bôi nhọ.

Chị gái vô địch siêu cấp đáng yêu của em: [Tâm trạng đã ổn hơn nhiều lâu rồi. Em vẫn còn lo sao?]

Chị gái vô địch siêu cáp đáng yêu của em: [Điều em nói là thật sao? Chị cảm thấy rất lạ, có phải em ở trong trường bị bắt nạt không, không muốn làm mọi người lo lắng nên không chịu nói đúng không?]

Chị gái vô địch siêu cấp đáng yêu của em: [Em có thể không nói với cha mẹ, bởi vì chị cũng không muốn cha mẹ lo lắng, nhưng em phải nói với chị chứ. Ai bắt nạt em?]

Cầm Mộ không ngờ chị lại hồi âm chỉ trong vài giây, cô ấy nhìn chằm chằm tin nhắn của chị, thật nghi ngờ có phải chị ấy biết thuật đọc tâm hay không, đọc thấu cả tâm tư cô ấy.

Ý của câu “ai bắt nạt em” này chính là nói: Ai bắt nạt em, chị hả giận cho em!

Một Mộ Mạc A: [Chị, chị đúng là nghĩ nhiều quá, lo lắng quá rồi. Em còn lâu mới bị bắt nạt, em không đi bắt nạt người khác là may rồi. Nếu em mà bị bắt nạt, em nhất định sẽ đi tìm chị khóc đầu tiên.]

Chị gái vô địch siêu cấp đáng yêu của em: [Khi còn bé em chính là như vậy, nhưng giờ đã trưởng thành hơn rồi. Hơn nữa gia đình lại gặp phải biến cố như thế nên tính cách em chắc chắn sẽ hơi thay đổi, không còn cách nào! Chị thật sự rất lo cho em!]

Cầm Mộ lại bị sự đáng yêu của chị mê hoặc, “không còn cách nào, chị thật sự rất lo cho em!” loại quan tâm thẳng thắn này thật sự rất ấm áp.

Mộ Mộ Mạc A: [Được rồi được rồi! Chị tuyệt vời nhất!]

Trên mặt Cầm Mộ bất giác hiện lên nụ cười: [Em phải đi diễn tập đây! Chờ đến đêm liên hoan chị hãy qua đây xem, em sẽ khiến chị phải trầm trồ!]

Chị gái vô địch siêu cấp đáng yêu của em: [Được rồi. Cố gắng lên! Chị rất là mong đợi =0=]

Cầm Mộ gửi một cái icon ôm hôn cho chị rồi cất điện thoại, nghe nhóm trưởng bên kia đang gọi cô ấy đi qua.

Cô ấy lập tức thu lại nụ cười ấm áp, mặt không cảm xúc đi qua bên kia.

Cầm Mộ diễn chung với Từ Châu, trong kịch bản, vai diễn của Cầm Mộ sẽ bị nhân vật mà Từ Châu thủ vai dùng gậy nện lên cánh tay.

Lần trước lúc diễn tập Từ Châu vô tình ra tay rất nặng làm trên cánh tay Cầm Mộ xuất hiện vết bầm tím, nhưng Từ Châu lại nói cô ta nhất thời không chú ý.

Lúc ấy Cầm Mộ không quá để ý, bởi vì Từ Châu luôn thấy cô ấy chướng mắt. Trước đây gia đình có tiền, Từ Châu thấy nhà cô ấy có tiền nên không dám làm bậy, bây giờ cuối cùng cô ta đã bắt được cơ hội, không thèm tiết chế bản thân cũng coi như hợp lý.

Giờ Cầm Mộ đã biết được một chút nội tình, đương nhiên không thể nào dễ dàng cho qua như lần trước. 

Trong kịch bản nhân vật mà cô ấy diễn cũng có tình tiết trừng trị Từ Châu, đánh lén hả? Chiêu này ai mà không biết.

Vở kịch bắt đầu, đúng như Cầm Mộ dự đoán, lúc Từ Châu dùng gậy đánh vào tay cô ấy, quả nhiên là dùng hết sức hung hăng đánh xuống. Cầm Mộ khẽ lách mình tránh, dù không đau lắm nhưng cô ấy lại làm ra vẻ đau đến không chịu nổi, không nhịn được hít hà.

Từ Châu nghe tiếng hít khí của cô ấy, trong bụng hả hê, ngoài mặt cố làm ra vẻ hốt hoảng: “Ai da! Có phải tôi lại không kiểm soát được lực đạo không? Cậu không sao chứ?”

Cầm Mộ mặt mày âm trầm nặn từ trong kẽ răng ra một nụ cười: “Cậu thấy sao?”

Nụ cười này âm trầm khủng khiếp đến mức khiến Từ Châu không hiểu sao bỗng thấy rùng mình.

Cầm Mộ không đợi cô ta nói thêm cái gì đã thúc giục: “Tiếp tục đi, không phải diễn rất trôi chảy sao?”

Cầm Mộ nhíu mày nhìn thoáng qua nhóm trưởng bên kia, nhóm trưởng cũng hối: 

“Từ Châu, tiếp tục đi. Cầm Mộ còn không la ngừng, cậu dừng lại là sao?”

Từ Châu nén cảm giác khác thường trong lòng xuống tiếp tục diễn, trong kịch bản đoạn tiếp theo chính là nhân vật Cầm Mộ thủ vai dùng gót giày cao gót giẫm lên mu bàn chân nhân vật mà cô ta đang đóng.

Lần trước Cầm Mộ chỉ làm cho ra dáng một chút, không có thật sự giẫm xuống, càng không có dùng gót giày cao gót giẫm lên mu bàn chân cô ta.

Nhưng lần này…

Từ Châu trong trạng thái không chút đề phòng bị Cầm Mộ dùng giày cao gót giẫm thẳng lên mu bàn chân. Trong mắt Cầm Mộ hiện lên ý cười, về mặt kỹ năng diễn xuất, cô ấy đúng là đã diễn ra nét trong nụ cười ẩn chứa lưỡi dao.

Từ Châu đau đến nghẹn họng, lúc Cầm Mộ dịch chuyển gót giày, Từ Châu lập tức hét lên chói tai: “Á á á…”

Những thành viên nhóm bên cạnh cũng bị tiếng hét chói tai của Từ Châu hù sợ.

“Cầm Mộ cô, cô, cô!” Từ Châu đau đến nổi nóng, đột nhiên túm lấy tóc Cầm Mộ. Nhưng Cầm Mộ còn đang giẫm lên mu bàn chân cô ta, cô ta bị đau đành phải nhanh chóng buông tay, muốn thoát khỏi Cầm Mộ.

Cầm Mộ nhẹ nhàng nhấc chân lên, bày ra vẻ mặt vô tội, giật mình hỏi: “Ai da, là tôi không khống chế được lực đạo sao? Cậu không sao chứ?”

Gần như là lặp lại lời Từ Châu vừa nói, nói cho Từ Châu nghe.

Từ Châu nào còn nhớ lời cô ta đã nói sau khi ỷ mình đang diễn tập cầm gậy lén lút ra sức đánh lên cánh tay Cầm Mộ, lúc này cô ta đã đau đến mức thần trí sắp không còn tỉnh táo.

“Cô để tôi giẫm cô một cước xem thử cô có sao không! Cầm Mộ có phải cô bị bệnh không!” Từ Châu điên tiết chửi ầm lên: “Cô chính là một con đ*, cô cái con tiện nhân này! Đừng tưởng tôi không biết là cô cố ý!”

“Tôi thật sự sơ ý mà, tôi làm sao lại cố ý được? Tôi thấy trên chân cậu không có dấu vết gì cả, có thật đau như vậy không?” Cầm Mộ chớp chớp mắt, ánh mắt đơn thuần vô tội.

“Bộ không có gì là không bị thương hả!” Từ Châu xông lên muốn tát cho Cầm Mộ một cái, chỉ là chân đau đi đứng khập khiễng nên để Cầm Mộ né được.

Lúc này các thành viên khác trong nhóm vây xem hồi lâu, cũng coi như thấy rõ chuyện gì xảy ra.

Các thành viên trong nhóm đương nhiên đều đứng về phía Từ Châu, lại còn cố gắng thuyết phục Cầm Mộ giảng hòa:

“Cầm Mộ, cậu xin lỗi cậu ấy đi. Chắc là cậu cũng không cố ý nhưng dù sao cũng làm người ta bị thương…”

“Đúng đó, dù sao cũng là cậu không đúng.”

Cầm Mộ mặt không cảm xúc xắn tay áo của mình lên, trên cánh tay trắng nõn của cô ấy có từng mảng bầm tím, trông cánh tay cứ như bị mục nát từ bên trong ra vậy. Có một chỗ sưng đỏ rất rõ, thậm chí da còn rướm máu, rõ ràng có thể nhìn ra đây chính là vết tích vừa rồi Từ Châu “vô ý” đánh ra.

 
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 15 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo