Chương này đã bị khóa!

MỞ KHÓA NGAY?

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

 

Cô quyết định tiếp tục đợi Diêm Ngọc gửi tin nhắn tới, sau khi đọc xong sẽ đưa ra câu trả lời.

Diêm Ngọc: [Tô Manh Manh nói với tôi cô chủ động thêm bạn em ấy, chẳng phải tôi đã bảo cô cách xa em ấy một chút sao?]

Diêm Ngọc tiếp tục gửi tin nhắn đến.

Cầm Tiện đọc xong câu này, cảm giác hình như mình đã hiểu được đại khái.

Cho nên Diêm Ngọc cho rằng cô đi thêm bạn Tô Manh Manh là không nghe lời cảnh cáo của anh, cho rằng cô đang lợi dụng làm tổn thương Tô Manh Manh đơn thuần đáng yêu sao?

Dê Gầy: [Ba tin nhắn anh vừa thu hồi, tôi đã đọc hết rồi.]

Dê Gầy: [Là do tôi thấy anh đã thu hồi rất nhiều tin nhắn nên mới ở đây chờ xem anh có gửi tin nhắn tới rồi thu hồi nữa không. Tôi sẽ không thanh minh cho việc tôi cố ý làm như vậy, nếu không tôi cũng sẽ không đọc được anh muốn nói gì với tôi. Dù sao thì anh cũng thu hồi ngay.]

Dê Gầy: [Tôi biết anh đang giận cái gì, anh đang giận tôi không giữ khoảng cách với Tô Manh Manh, thậm chí lợi dụng em ấy đi khuyên anh, để anh tha thứ cho tôi đúng không? Có phải anh giận tôi đã lợi dụng Tô Manh Manh không?]

Dê Gầy: [Tôi thừa nhận, tôi đúng là có nhờ Tô Manh Manh năn nỉ giúp tôi một chút. Tô Manh Manh cũng không biết tôi đã làm gì anh, cho nên em ấy chỉ là có lòng tốt muốn giúp tôi thôi. Hy vọng anh đừng giận cá chém thớt lên người em ấy. Là lỗi của tôi.]

Nhưng điều mà cô không nên làm nhất chính là bảo vệ Tô Manh Manh như vậy, Cầm Tiện cho rằng cô nói như vậy sẽ có thể có được thiện cảm của Diêm Ngọc, cô cho rằng bây giờ Diêm Ngọc đã có chút tình cảm với Tô Manh Manh.

Vậy nên chỉ cần cô bảo vệ Tô Manh Manh thì cũng có thể lưu lại chút ấn tượng tốt cho Diêm Ngọc.

Mà điều Diêm Ngọc lo nhất chính là cô đứng về phía Tô Manh Manh, thương tiếc Tô Manh Manh.

Anh đã cố gắng như vậy, sao cô vẫn đứng về phía Tô Manh Manh.

Dê Gầy: [Thật xin lỗi! Tôi sẽ không bao giờ có tâm tư lệch lạc gì nữa, sẽ thành thành thật thật đón nhận sự trả thù của anh. Tôi chỉ có một yêu cầu, oan có đầu nợ có chủ, người làm tổn thương anh chỉ có mình tôi, đó là hành vi của cá nhân tôi, hy vọng anh đừng nên vì lỗi lầm của tôi mà liên lụy đến người nhà tôi.]

Diêm Ngọc sắp bị chọc tức đến ngất xỉu.

Không phải cô nói cô đã đọc hết ba tin nhắn anh thu hồi sao?

Chẳng phải anh đã nói hết rồi sao, anh không có trả thù cô!

Sao anh có thể trả thù cô, rốt cuộc là cô có vấn đề ở chỗ nào, lại còn sinh ra ý nghĩ hoang đường như thế!

Cho dù là người bình thường cũng sẽ không cho rằng những việc cô làm với anh năm đó là làm tổn thương.

Diêm Ngọc tức đến mức gõ chữ như muốn chọc thủng màn hình điện thoại: [Tôi phải nói bao nhiêu lần đây! Từ trước tới giờ tôi đều chưa từng có ý nghĩ muốn trả thù cô! Đến cùng cô nghĩ cái gì vậy? Bộ thái độ của tôi với cô kém lắm sao? Sao cô lại cho rằng tôi đang trả thù cô? Tôi vì cái gì phải trả thù cô? Cô làm tổn thương tôi khi nào?]

Cô không biết suy nghĩ thật sự của anh về cô, chẳng lẽ cũng là vì từ đầu đến cuối cô đều cho rằng anh làm tất cả mọi chuyện cho cô đều là để trả thù cô?

Anh thật sự khó mà nói ra lời tỏ tình, nhưng nếu như vậy làm cô hiểu lầm, vậy anh không thể quanh co thêm nữa.

Cầm Tiện bị chuỗi tin nhắn này hù sợ.

Anh có vẻ như đang rất kích động… cảm giác giống như là bị đổ oan, sau đó điên cuồng muốn chứng minh mình trong sạch.

Cầm Tiện còn đang sững sờ, Diêm Ngọc bên kia lại gửi tin nhắn đến.

Diêm Ngọc: [Có phải là vì tôi không có mong manh như vậy, không khiến người ta thương xót như vậy, nên cô hoàn toàn không thèm để tâm đến những lời tôi nói, cô hoàn toàn không nghe tôi nói đúng không? Chỉ vì Tô Manh Manh yếu đuối đáng thương, trông có vẻ đơn thuần vô tội lại lương thiện, nên bất kể em ấy nói cái gì cô cũng nghe theo, thậm chí còn chú tâm lắng nghe. Rốt cuộc tôi thua em ấy ở điểm nào?]

Mấy câu này càng lúc càng bất ổn.

Nhìn thế nào cũng giống như đang ghen, Cầm Tiện thật sự mờ mịt.

Diêm Ngọc có cái gì đó sai sai… bây giờ nhìn lại, sao anh giống như là đang ghen ấy nhỉ? Thật giống như đang ghen vì cô luôn dễ dàng tin lời Tô Manh Manh mà không nghe lời anh nói.

Cảm giác như anh đang rất suy sụp, như thể chỉ cần chạm nhẹ một cái là sẽ tan vỡ ngay lập tức, loại cảm giác này khiến Cầm Tiện hơi hốt hoảng.

Cô nhìn chằm chằm tin nhắn Diêm Ngọc, dứt khoát gọi điện thoại cho Diêm Ngọc.

Diêm Ngọc ở đầu dây bên kia bắt máy, nhưng anh không lên tiếng nên cô chỉ có thể nghe được tiếng thở dốc hổn hển của anh.

“Chào buổi tối, Diêm Ngọc.” Cầm Tiện ấp úng mở miệng chào hỏi: “Thật xin lỗi. Tôi… có thể giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Nếu anh đồng ý, hôm nay chúng ta hãy nhân cơ hội này nói hết ra, có được không?”

Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 30 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo