Chương này đã bị khóa!

MỞ KHÓA NGAY?

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

 

Phần lớn tin nhắn mà Diêm Ngọc thu hồi đều gửi vào buổi trưa, chiều nay anh cũng có gửi đến mấy tin nhắn nhưng tất cả đều bị thu hồi.

Một lát sau Cầm Tiện mới chậm chạp hiểu ra. Cô liên kết chuyện này với một vài chuyện em gái đã kể với cô, đoán rằng có thể Diêm Ngọc đã bị Tô Manh Manh thuyết phục nên mới đi tìm cô, đồng thời cũng thu hồi rất nhiều tin nhắn.

Cô lướt xem qua một lượt, phát hiện mỗi một tin nhắn anh gửi đều bị thu hồi. Thế nên cô cũng không thể nào biết được, rốt cuộc tin nhắn anh gửi liên quan đến điều gì.

Quả nhiên, là vì Tô Manh Manh đã nói chuyện trả thù với anh, anh mới có thể hành xử khác thường như vậy.

Lúc này Cầm Tiện có chút bối rối, cô có nên chủ động hỏi thăm một tiếng hay không? Dù chỉ là nói đùa hỏi một câu: “Gửi nhầm tin hả? Sao thu hồi nhiều tin nhắn như vậy?” 

Hay là cô nên làm như mình không biết gì cả, không thấy cái gì, cứ tiếp tục chờ đợi, đợi đến khi Diêm Ngọc gửi tin nhắn mới cho cô.

Hay hoặc là, cô cứ liên tục nhìn chằm chằm vào điện thoại, tránh cho Diêm Ngọc gửi tin tới rồi lại thu hồi. Như vậy cô sẽ có thể đọc được nội dung tin nhắn Diêm Ngọc gửi tới trước khi anh thu hồi.

Cầm Tiện ngước mắt nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, đã muộn thế này, tiếp theo cô cũng không bận việc gì. Bên Diêm Ngọc hẳn là cũng đã tan việc, cô cứ như vậy an phận đợi Diêm Ngọc gửi tin cho mình cũng không có gì là không thể.

Cầm Tiện suy nghĩ một hồi, quyết định mở laptop lên xem vài đoạn video giải trí cho khuây khỏa. Cô cầm điện thoại trên tay, mở sẵn màn hình chat rồi cài điện thoại ở chế độ rung, chỉ cần có tin nhắn gửi đến là cô sẽ có thể xem ngay.

Cùng lúc đó, cô cũng đăng nhập vào tài khoản phụ trên máy tính để xem Tô Manh Manh có gửi tin nhắn cho mình không. Nếu Tô Manh Manh đã đi thuyết phục Diêm Ngọc, cô ấy nhất định sẽ nhắn tin báo lại với cô.

Đúng như Cầm Tiện dự đoán, cô vừa đăng nhập đã nhận được tin nhắn mới.

Trên tài khoản phụ này cũng chỉ có mỗi Tô Manh Manh chat với cô, cho nên tin nhắn mà cô nhận được đương nhiên cũng là của Tô Manh Manh gửi cho cô.

Tôi mới không yếu đuối: [Chị Cầm Tiện… em, trưa nay em đã đi tìm học trưởng, nhưng mà, ôi.]

Tôi mới không yếu đuối: [Em không thể khuyên được học trưởng, học trưởng hoàn toàn không nghe lời em, ngược lại còn nổi giận với em nữa. Em cũng không biết có phải là giận cá chém thớt hay không, lẽ nào thật sự là do chị Cầm Tiện chị… trước đây chị đã làm chuyện quá đáng với học trưởng, trong khi em không biết tình huống thế nào đã ngay lập tức đi khuyên học trưởng, cho nên mới làm anh ấy giận như vậy.]

Tôi mới không yếu đuối: [Chị Cầm Tiện, chị có thể kể em nghe được không, rốt cuộc chị đã làm gì học trưởng? Nếu đó thật sự là chuyện không cách nào tha thứ thì em, em không biết nên nói thế nào. Nếu thật sự là chuyện không cách nào tha thứ nhưng chị Cầm Tiện chị lại muốn được tha thứ, không muốn bị trả thù, thế này chẳng phải là quá gian manh sao? Tất cả chỗ tốt đều để chị Cầm Tiện chiếm. Thế chẳng phải trước đây học trưởng bị tổn thương vô ích?]

Tôi mới không yếu đuối: [Em cũng không có ý nghi ngờ chị Cầm Tiện, chỉ là hy vọng chị Cầm Tiện có thể kể cho em biết chuyện gì đã xảy ra, như vậy em mới đánh giá được rốt cuộc là tổn thương mang tính chất gì.]

Tô Manh Manh báo lại kết quả cho Cầm Tiện, điều duy nhất làm Cầm Tiện ngạc nhiên chính là, lời khuyên của cô ấy lại hoàn toàn không có tác dụng với Diêm Ngọc.

Thế nhưng, những gì Tô Manh Manh nói lại càng khẳng định suy đoán của cô dựa trên kịch bản là đúng, cô khẳng định Diêm Ngọc chính là đang trả thù mình.

Diêm Ngọc thu hồi nhiều tin nhắn như vậy, chỉ sợ là đang bất bình cho Tô Manh Manh. Anh cho rằng cô là một người phụ nữ rất có tâm cơ, lại còn lợi dụng Tô Manh Manh để bào chữa cho mình.

Cầm Tiện đau đầu gõ trán, cô đúng là một kẻ đại ngốc. Cô không nên giở chút trò khôn lỏi này!

Cô không nên đánh giá thấp tổn thương mình đã gây ra cho Diêm Ngọc năm đó. Cô đã sớm biết anh hận cô cỡ nào, lại còn có ý  muốn mượn Tô Manh Manh đến nói giúp cho cô. Việc này đại khái là đã hoàn toàn châm ngòi lửa giận của Diêm Ngọc.

Ấn tượng của Diêm Ngọc về cô chắc chắn càng trở nên tệ hơn.

Ý định ban đầu của cô chỉ là xem coi có thể cứu vãn chút nào hay không, giờ thì ngược lại, đào hố càng lúc càng sâu.

Hiện tại cô phải làm gì để sửa chữa đây?

Thật sự phải kể chuyện đã xảy ra mấy năm trước cho Tô Manh Manh nghe sao?

Lúc này Cầm Tiện không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Điều duy nhất cô chắc chắn mình có thể làm chính là xin lỗi Tô Manh Manh vì sai lầm của mình.

Quá khó, một khi đắc tội là sẽ đắc tội cả nam chính và nữ chính cùng lúc, chẳng lẽ đây chính là vận mệnh mà nữ phụ ác độc dù có làm thế nào cũng không thể chạy thoát sao?

Cầm Tiện đặt di động lên trên đùi, đồng thời dùng máy tính gõ chữ phản hồi tin nhắn của Tô Manh Manh.

Không còn cọng lông nào để rụng: [Ừm… về việc này, chị cũng nên nói một câu xin lỗi. Xin lỗi nhé, chị thật sự không ngờ sẽ như vậy. Thật ngại quá, chị đã liên lụy em rồi.]

Không còn cọng lông nào để rụng: [Chị sẽ nói rõ với Diêm Ngọc, để anh ấy đừng có giận cá chém thớt lên người em nữa, là chị đã ảo tưởng quá nhiều. Nhưng chị thật sự xin lỗi, chị vẫn không thể kể cho em chị đã làm gì anh ấy… em có hỏi qua anh ấy chưa? Nếu anh ấy không chịu kể, vậy đã nói rõ anh ấy cũng không hy vọng người khác biết chuyện. Thế nên chị cũng không thể kể được, có lẽ nếu chị kể ra, với anh ấy mà nói sẽ nhân đôi tổn thương.]

Không còn cọng lông nào để rụng: [Dù chuyện có thế nào, chị đều rất cảm kích, cảm ơn em đã sẵn lòng giúp chị, cảm ơn em đã cố gắng.]

Cầm Tiện nói lời xin lỗi xong liền thoát tài khoản.

Nếu Tô Manh Manh gửi tin nhắn lại cho cô thì cô cũng không biết phải trả lời thế nào, không biết nên nói cái gì.

Sau này có lẽ cô cũng không đăng nhập vào tài khoản phụ đó nữa.

Hiện tại cô chợt nhớ tới lời cảnh cáo của Diêm Ngọc trước đây, thấy cũng rất có lý, cô nên cách xa Tô Manh Manh một chút.

Điện thoại di động đặt ở trên đùi đột nhiên rung lên, Cầm Tiện lập tức cầm lên xem, vừa vặn đọc được tin nhắn trước khi nó được thu hồi một giây, đọc được nội dung của tin nhắn thu hồi.

Diêm Ngọc: [Tôi không phải đang trả thù cô.]

Diêm Ngọc đã thu hồi tin nhắn.

Quả nhiên phán đoán của cô hoàn toàn chính xác, cô nên ngồi ở đây canh tin nhắn Diêm Ngọc gửi tới.

Cuối cùng đã để cô đọc được.

Không phải trả thù sao?

Không phải trả thù thì có thể là gì?

Cầm Tiện vẫn còn thắc mắc về câu nói này, cô đoán chắc là Diêm Ngọc sẽ còn gửi tin nhắn nữa. Thế nên cô tắt laptop, đi thẳng lên trên giường nằm, nhìn chằm chằm vào khung chat trên điện thoại di động.

Mấy phút sau, quả nhiên Diêm Ngọc ở đầu bên kia lại gửi thêm một tin nhắn.

Diêm Ngọc: [Tô Manh Manh đã đến tìm tôi, nói cô nói với cô ấy rằng, cô nghĩ tôi đang trả thù cô. Sao cô lại nghĩ như vậy?]

Diêm Ngọc lại lần nữa thu hồi tin nhắn.

Cái tin nhắn này càng khiến Cầm Tiện khó hiểu hơn, giọng điệu của anh không giống như đang gạt người, trông có vẻ rất thành khẩn, hình như là thật sự không nghĩ ra.

Thế nhưng, nếu anh thật sự thành khẩn như vậy, sao lại liên tục thu hồi tin nhắn?

Là bởi vì những lời này không có biểu đạt hết những gì anh thật sự muốn nói sao?

Cầm Tiện không tài nào hiểu được ý nghĩa thật sự của những hành động Diêm Ngọc đang làm lúc này.

 
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 50 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo