Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
3
Trước mặt bao nhiêu người, cậu công khai tỏ tình, hoa hồng trao tận tay.
Đủ để khiến bất kỳ Omega nào cũng phải rung động.
Tôi chỉ hơi nheo mắt, tiện tay vò nát bó hoa cùng tờ giấy bên trong rồi ném thẳng vào thùng rác.
Đáng tiếc… tôi vốn không phải Omega.
Đeo găng tay vào, tôi lập tức đi vào phòng thí nghiệm.
Mô hình thí nghiệm bên trong đã được xử lý xong.
Thầy vỗ vai tôi từ phía sau, cười cười:
“Nghe nói hôm nay có một tiểu tử chạy thẳng đến tận phòng thí nghiệm để theo đuổi em?”
Thầy của tôi là một trong số ít Beta hàng đầu trong giới nghiên cứu khoa học của đế quốc.
Cũng chính vì thầy là Beta nên tôi mới đồng ý gia nhập phòng thí nghiệm này.
Với cơ thể Enigma, tôi cần một người bình thường để áp chế.
Mà thầy chính là chỗ dựa an toàn duy nhất.
Tôi xoa trán, khẽ nói:
“Thầy đừng trêu em nữa.”
Thầy hừ nhẹ:
“Dù sao em cũng là Enigma, cho dù đối phương là Alpha cấp S thì ở trên giường, em vẫn là người ở phía trên.”
Từ sau chuyện của thầy và người yêu, dường như thầy đặc biệt nhạy cảm với mấy vấn đề này.
Tôi chỉ mỉm cười:
“Em không thích kiểu không sạch sẽ.”
Sắc mặt thầy lập tức sa sầm:
“Em còn chưa tìm hiểu rõ, sao biết người ta có sạch sẽ hay không?”
Tôi nhún vai:
“Được rồi, lần sau sẽ hỏi thử.”
4
Tối muộn, tôi mới rời khỏi phòng thí nghiệm.
Dạo này có hàng loạt vụ phẫu thuật cải tạo tuyến thể trái phép, khiến phòng thí nghiệm bận đến mức sức đầu mẻ trán.
Tôi mua một chai nước ở máy bán hàng tự động. Vừa xoay người đã thấy Trình Dã.
Cậu ta dựa vào chiếc mô-tô, đứng dưới ánh đèn đường.
Điếu thuốc kẹp giữa tay, lửa đỏ lập lòe rồi tắt.
Tôi hơi nheo mắt. Ánh sáng chói vẫn khiến mắt tôi khó chịu.
Cậu ta dường như nhận ra ánh nhìn, liền nhanh chóng dụi thuốc, bước thẳng về phía tôi.
“Tạ Dư Hàn.”
Mùi sơn chi nồng nàn lập tức ập đến. Kỳ mẫn cảm của tôi lại bị gọi lên một lần nữa.
Bình thường, dù trước mặt Alpha hay Omega, tôi đều có thể nhịn xuống, bất kể tin tức tố của họ mang mùi gì.
Nhưng chỉ riêng Trình Dã… tuyến thể ở gáy tôi chẳng hiểu sao lại như bị kích thích, nhiều thêm vài phần… tha thứ cho tôi dùng chữ này —— phóng đãng.
Tôi lùi lại một bước, cảnh cáo:
“Cậu có thể đứng xa tôi một chút không?”
Trình Dã hơi sững người, rồi nhướng mày, cố tình rút ngắn khoảng cách.
“Sao vậy? Đến kỳ à?”
Cậu ta bật cười khẽ, giọng trầm mang ý cười nghèn nghẹn trong cổ họng.
Tuyến thể sau gáy ngứa ran.
Tôi siết chặt nắm đấm.
Kỳ cái con khỉ!
Nếu không phải đang cố gắng chịu đựng, bây giờ tôi đã là người ăn cậu rồ đói.
Hít sâu một hơi, tôi cảm nhận chiếc vòng ức chế trên tay rung lên, dung lượng chỉ còn một nửa.
Đây là thứ thầy đặc biệt chế tạo cho tôi.
Có lẽ sắp phải thay cái mới.
“Trình Dã, cậu muốn làm gì?”
Trong cơn gió thu hiu hắt, ánh mắt cậu ta lóe sáng, tựa như ngạc nhiên:
“Anh biết tên tôi à?”
Tôi im lặng. Cậu ta lại tiến thêm một bước:
“Vậy anh biết tôi bằng cách nào? Thích tôi sao?”
Ngay từ lần đầu tiên bị cậu ta ảnh hưởng, tôi đã lén tra hồ sơ.
Con trai nhà họ Trình, ba đời tổ tiên đều nổi tiếng là hạng công tử lãng tử.
Còn chuyện “lãng tử quay đầu”? Tôi không tin.
Cậu ta cao gần bằng tôi. Lúc này, khoảng cách gần kề, áp lực kia lại càng giống một loại ái muội.
“Đồ bệnh.”
Tôi rùng mình.
Ngay sau đó, hương sơn chi nồng đậm lại tràn đến.
Người này thậm chí còn cởi áo khoác phủ lên vai tôi.
Chiếc vòng tay kịch liệt rung động, báo động tin tức tố đã vượt ngưỡng.
Dòng điện nhẹ phóng ra, kéo tôi thoát khỏi vực sâu của kỳ mẫn cảm.
Tôi lập tức gỡ áo khoác, ném trả lại ngực cậu ta, lạnh giọng cảnh cáo:
“Bạn học Trình, đừng xen vào việc của người khác.”
Quay lưng rời đi, tôi vẫn cảm nhận rõ ánh mắt phía sau gắt gao dõi theo chiếc vòng tay mình.
Cậu ta hẳn đã ý thức được…
Bông hoa băng lãnh này kìm nén tất cả, hoàn toàn nhờ vào chiếc vòng ấy.
Khóe môi cậu ta cong lên, cười nhạt:
“Gỡ nó xuống, thì khác rồi.”