Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
1
Dạo này phòng thí nghiệm quá bận, tôi thường về rất muộn. Không kịp chuyến xe buýt cuối cùng, lúc về đến nơi thì đã nửa đêm.
Kéo thấp mũ xuống, ánh đèn đường quá chói làm mắt tôi hơi khó chịu.
Vài chiếc siêu xe gầm rú lao tới, phanh kít chói tai, dừng lại ngay trước cửa hàng tiện lợi phía trước.
Người đầu tiên bước xuống là một thiếu niên. Cà vạt buộc hờ, xương quai xanh dưới ánh đèn vàng ấm lộ ra đường cong đẹp đến mức khó tin.
Tôi hơi khựng lại một giây, rồi nhận ra người đó chính là Trình Dã, thủ khoa hệ Cơ Giáp của học viện.
Không muốn gây rắc rối, tôi cúi thấp đầu, định bước nhanh đi qua. Nhưng bỗng nhiên lại nghe thấy tên mình.
“Đánh cược không? Trong vòng hai tháng, Tạ Dư Hàn tuyệt đối không thể tự mình thoát ra được.”
“Đến lúc đó, tao bảo cậu ta đi đông, cậu ta chắc chắn không dám đi tây.”
Tiếng cười kiêu ngạo cực kỳ của Trình Dã vang lên.
“Đúng rồi! Dã ca chính là người tình trong mộng của toàn bộ Omega ở đế đô.”
“‘Hoa cao lãnh’ á? Dù cao lãnh thế nào thì cũng chỉ là một Omega thôi.”
…
Ở trường học tôi có một độ nổi tiếng nhất định, cũng nhờ một cái bảng xếp hạng chẳng biết từ đâu ra ——
《Bảng những Omega khó theo đuổi nhất trường học》.
Mà buồn cười là… tôi vốn không phải Omega.
Vậy mà không hiểu sao vẫn bị đưa lên bảng.
Đám người vây quanh càng hùa theo, càng khiến Trình Dã cao hứng.
Nghe đồn lâu rồi, con trai nhà họ Trình đúng là kiểu công tử bất cần.
Không thú vị.
Tôi sải bước đi qua bọn họ.
Đúng lúc đang trong kỳ mẫn cảm, tốt nhất tôi nên tránh xa Alpha và Omega.
Mới rồi đứng gần, mùi tin tức tố “sơn chi” của Trình Dã vẫn còn vương vất.
Thật sự dễ chịu đến mức… nguy hiểm.
2
Tôi tưởng hôm đó chỉ là mấy lời đùa cợt của đám thiếu niên đang trong lúc sung sức.
Không ngờ hôm sau, ngay trong sảnh lớn phòng thí nghiệm, tôi lại chạm mặt Trình Dã.
Khác hẳn tối qua, cậu ta ăn mặc chỉn chu, cúc áo cài đến tận cổ.
Nhìn qua đúng kiểu hình mẫu sạch sẽ, sáng sủa hệt như trong mộng tưởng của bao thiếu nữ.
Tôi đang định đi thẳng vào phòng thí nghiệm thì cậu ta ôm một bó hoa hồng tiến đến.
Tôi vô thức liếc xuống vòng eo cậu, đúng chuẩn eo ngựa đực, thân hình đẹp đến mức khiến người ta lỡ nghĩ linh tinh.
Và khoảnh khắc ý nghĩ đó lóe lên, tôi giật mình.
Chết tiệt… kỳ mẫn cảm thật sự phiền phức.
Trình Dã dừng ngay trước mặt, cúi mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch:
“Tạ Dư Hàn.”
Thứ xộc thẳng vào mũi không phải mùi hoa hồng, mà là tin tức tố của cậu ta, nó vừa nồng nàn, vừa ngang ngược, tỏa ra khắp nơi.
Tôi cau mày, hơi lùi lại theo bản năng:
“Bạn học à, đây là phòng thí nghiệm đó.”
Vòng tay trên cổ tay tôi rung lên cảnh báo: nồng độ tin tức tố vượt quá mức an toàn.
Trình Dã chỉ nhún vai, rồi thản nhiên rút ngắn khoảng cách, ép bó hoa hồng vào tay tôi.
Giọng cậu trầm thấp, gần như mệnh lệnh:
“Bên trong có số liên lạc của tôi. Nhớ gọi.”
Không cho tôi cơ hội từ chối, cậu ta quay người rời đi khỏi khu thí nghiệm.
Nhìn bóng lưng kia, tôi chợt nhớ đến lời đồn ——
Trình Dã, người cũng như tên.
Đúng là kẻ ngông cuồng nhất trường.