Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
5
Trình Dã quả thực làm theo những gì cậu ta nói.
Một tuần, thứ Hai – Tư – Sáu thì hoa hồng, Ba – Năm – Bảy thì nguyệt quý.
Hầu như cả tuần đều dán chặt trong viện nghiên cứu của tôi.
Tuy cậu ta là hệ cơ giáp, nhưng giữa cơ giáp và nghiên cứu cơ giáp vốn chỉ cách nhau một dãy khu dạy học.
Gần như ngày nào cậu ta cũng lượn sang bên này báo danh.
Ngay cả thầy giáo cũng dường như bị sự chân thành ấy làm cảm động:
“Dư Hàn, nếu không thì để cậu ta thử tiêm một mũi chế phẩm ức chế mới nghiên cứu đi, ngày nào viện nghiên cứu cũng toàn mùi tin tức tố của cậu ta cả rồi.”
Tôi vội đáp: “Thầy, thầy đừng có coi cậu ấy là vật thí nghiệm.”
Ngay cả bản thân tôi cũng không nhận ra, trong lời mình nói, mơ hồ đã có ý bảo vệ cậu ta.
Thầy híp mắt cười gian, định mở miệng trêu, nhưng ngay lập tức bị ánh mắt hình viên đạn của tôi chặn lại, buộc phải đổi đề tài:
“Cậu ta cũng không phải dạng người khỏe mạnh dẻo dai đâu… Không ít đàn em của em nói với tôi rồi, bảo cậu ta tiết chế tin tức tố một chút.”
Tôi khẽ nâng mắt, nhìn về phía Trình Dã đang ngồi chờ bên ngoài.
Bất đắc dĩ: “Em cũng chẳng muốn nói với cậu ấy thêm gì nữa.”
Đây là sự thật. Tôi đã nhiều lần nói rõ rằng tôi không thích cậu ta, đừng quấn lấy tôi.
Thế nhưng thiếu gia họ Trình giống như chẳng nghe thấy gì.
Cậu ta chỉ cười: “Chỉ cần tôi thích anh là được.”
Chân mày của Trình Dã được rạch một đường nhỏ, lúc cười toàn mang theo mấy phần phong lưu. (ai chưa biết thì giống anh Charlie Puth)
Tôi liếc sang bên cạnh ——
Ánh mắt thầy giáo có chút trách cứ.
Tôi khẽ thở dài, bước ra ngoài.
Vừa thấy tôi đi tới, Trình Dã liền cười: “Dư Hàn.”
Tôi lạnh nhạt ngắt lời: “Quan hệ của chúng ta, e là còn chưa đến mức ấy.”
“Vậy phải thế nào anh mới thôi không né tránh tôi?”
Tôi vốn không quen thiết lập bất kỳ mối quan hệ thân mật nào. Chỉ cần có chút manh mối, tôi lập tức bóp chết nó.
Như bây giờ ——
Trên mặt Trình Dã thoáng hiện vẻ uể oải.
Cậu ta nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới ngẩng lên: “Anh đi cùng tôi một lần… tới quán bar.”
Đôi mắt cậu ta ánh lên nụ cười ——
Hơi giống hồ ly.
Chỉ là muốn chứng minh với đám bạn bè rằng cậu ta đã hoàn thành vụ đánh cược kia mà thôi.
Hẳn sẽ chẳng có gì nghiêm trọng.
Thế nên tôi gật đầu: “Được.”
Quay lưng về phía phòng thí nghiệm, tôi nói thêm:
“Đến lúc đó gửi địa chỉ cho tôi, tôi tự tới.”