Hôn Phu Bỏ Trốn

Nhóm dịch: metruyen

Tình trang: Full

Cập nhật: 4 ngày trước

Lượt xem: 0

Lượt theo dõi: 0

Tôi chết trên vách đá hoang vắng không người hỏi thăm. Hoa dại dưới vách đá nở rộ, cảnh xuân tràn ngập tầm mắt cùng ánh nắng chiếu rọi lên mặt tôi.

 

Thế giới tĩnh lặng, mờ ảo.

 

Vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, tôi nhìn thấy Sở Triều Ninh. Tôi nghĩ anh ta đến cứu tôi, nhưng vẻ mặt anh ta lại đầy vẻ trêu chọc: "Ninh Sở Sở, đau không? Cảm giác cận kề cái chết có dễ chịu không?"

 

Cơ thể tôi bị chiếc xe lớn đè lên. Con người trước khi chết không cảm thấy đau đớn. Tôi kinh hoàng nhìn anh ta, môi khẽ động nhưng không thể nói thành lời.

 

Tôi đến chết cũng không hiểu được lý do người mà tôi hằng mong nhớ này, tại sao lại vui vẻ đến tiễn tôi đoạn đường cuối cùng.

 

Tôi và anh ta là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã đính ước. Bố mẹ hai bên đặt tên cho chúng tôi, chỉ mong tôi và anh ta sớm tối bên nhau, mãi mãi đồng lòng, không phân biệt anh em.

 

Bao nhiêu năm qua, Bố mẹ hai bên giao hảo, quyền lực, thế lực, lợi ích của gia tộc thông suốt.

 

Sau khi gả cho anh ta, tôi tin tưởng giao toàn bộ gia sản nhà họ Ninh cho anh ta quản lý, và đồng thời tôi cũng nghe lời anh ta, mỗi ngày ở nhà chăm sóc hoa cỏ, bầu bạn với Bố mẹ hai bên.

 

Kết hôn gần mười năm, giờ tôi mới biết mình có thai, tưởng rằng đó là kết tinh tình yêu, nhưng trái ngược hoàn toàn, tình yêu của chồng và niềm vui có con lại trở thành bùa đòi mạng.

 

Tôi một tay ôm bụng, một tay dùng hết sức nắm lấy cổ tay anh ta định mượn lực đứng dậy rời đi: "Triều Ninh, cứu con của chúng ta." Tôi cầu xin nhìn anh ta, nước mắt lẫn máu.

 

Anh ta lại thô bạo hất tay tôi ra: "Ninh Sở Sở, cô biết điều tôi ghê tởm nhất trong đời này là gì không, là tên tôi có cô, tên cô có tôi. Như vậy đã đủ ghê tởm rồi, làm sao tôi có thể để cô có con của tôi? Đây là điều nhà họ Ninh của cô nợ Nhu Nhi, tiếc là cô không thể nhìn thấy Bố mẹ vợ tóc bạc tiễn người tóc xanh."

 

Anh ta nói từng chữ, tôi không hề biết trong lòng anh ta đã hận tôi sâu sắc đến mức độ đó từ khi nào.

 

Nhu Nhi? Diệp Nhu Nhi?

 

Tôi dùng hết sức lực để ghép nối mọi thứ liên quan đến cái tên này từ ký ức đã bị phong ấn, cuối cùng hồi tưởng ra bóng dáng cô gái yếu đuối, dịu dàng như nước đó.

 

Tôi cười ho ra một ngụm máu, nhớ đến thời gian bây giờ đã tám năm rồi nhỉ.

 

Tám năm qua anh ta không hề nhắc đến cô ấy, bên cạnh tôi anh ta luôn tỏ ra yêu chiều tôi, đối với Bố mẹ tôi càng kính trọng hiếu thảo.

 

Tôi không ngờ anh ta lại giấu kín đến vậy, hóa ra anh ta chưa bao giờ quên cô ta, và còn quá đáng hơn lại đổ cái chết của cô ta lên đầu tôi, lên đầu nhà họ Ninh của tôi.

 

Tôi có lỗi, đó là quá lương thiện, và mù quáng. Nhưng còn Bố mẹ tôi có tội gì? Con tôi có tội gì?

 

"Sở Triều Ninh, anh đúng là một tên súc sinh..." Tôi tức giận vô cùng, một ngụm máu tươi trào ra từ cổ họng.

 

Tôi biết đời này mình sẽ chết ở đây, yêu sai người, càng tin sai người. Có thể biết được sự thật trước khi chết đã là ông trời thương xót, còn hơn làm một con ma hồ đồ.

 

Tôi nhìn bóng lưng anh ta bước đi không quay đầu lại, cuối cùng nhắm mắt mặc cho nước mắt tuôn rơi.

 

Tạm biệt, gia đình yêu quý của tôi.

 

Xin lỗi──

 

Icon star
Danh sách chương
5 ngày trước
5 ngày trước
5 ngày trước
5 ngày trước
5 ngày trước
5 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
4 ngày trước
Bình luận
Quảng cáo tại đây
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc {coin} coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo