Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Người đàn ông trên sân khấu say sưa kéo violin. Một buổi hòa nhạc tuyệt vời khiến cả khán phòng vỗ tay vang dội. Người đàn ông trước mắt đeo kính gọng vàng.
Nhiều năm không gặp, anh ta dường như có chút khác biệt nhưng vẫn không thay đổi khí chất ôn nhu như ngọc. Tôi hình như chưa từng nói chuyện nhiều với anh ta, mặc dù nói ra tôi nên gọi anh ta một tiếng anh trai.
"Em gái Ninh quả nhiên vẫn như hồi nhỏ..."
"Dịu dàng đáng yêu." Giọng nói trầm ấm, từ tính dễ nghe.
Tôi hơi ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: "Anh Vận Thừa cũng… Tài hoa phong nhã."
Lời khen này khá chân thành, dù sao khi nghe anh ta biểu diễn chỉ nghĩ đến từ này.
"Ngọc bội mà em Ninh tặng hôm trước, rất tinh xảo. Chuỗi hạt đó càng tinh xảo hơn."
"Đó là món trang sức tôi thường đeo nhất, cũng là món yêu thích nhất..."
"Ồ, vậy sao? Xem ra hôm nay tôi cũng phải tặng vật yêu thích của mình cho em làm quà đáp lễ mới được." Lời nói của Sở Vận Thừa đầy mê hoặc và ám muội, nói xong liền tháo ngọc bội trắng trên cổ xuống.
Anh ta đặt ngọc bội vào lòng bàn tay tôi, một luồng hơi ấm chưa tan. Anh ta khép bàn tay đang mở của tôi lại: "Hy vọng có thể phù hộ em gái, sống lâu trăm tuổi, năm năm tháng tháng."
Tôi không biết là ngẫu nhiên hay vì sao, luôn cảm thấy câu nói này đến thật đúng lúc, khiến sống mũi tôi có chút cay cay