Hôn Phu Bỏ Trốn - Chương 17

Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

Lần cuối cùng Sở Triều Ninh gặp tôi ở kiếp trước, anh ta đã gầm gừ rất nhiều lời..Chẳng hạn như tôi đã hủy hoại người anh ta yêu nhất đời này, nếu không phải vì muốn báo thù cho cô ấy, anh ta đã không còn dũng khí để sống nữa: "Đáng lẽ tôi và Nhu Nhi đã bạc đầu giai lão, ân ái trọn đời, vì cô, tất cả đều bị hủy hoại."


Kiếp này, tôi thật sự muốn tác thành cho hai người. Tôi sẽ xem hai người làm thế nào để vĩnh kết đồng tâm, trăm năm hạnh phúc.


Tập đoàn Sở thị đã cử người điều tra kỹ lưỡng quá khứ của Diệp Nhu Nhi, nhưng lại không thể làm gì trước đám cưới sắp diễn ra.


Để bảo vệ danh tiếng của Sở Triều Ninh và toàn bộ tập đoàn Sở thị, cuối cùng họ đã chọn cách che giấu và tiêu hủy thân thế của cô gái.


Nhưng điều họ không biết là tôi đã có được bằng chứng xác thực từ trước. Ngay cả những bức ảnh nóng bỏng của cô gái nằm trong vòng tay của một nhóm đàn ông cũng có thể dễ dàng lấy được, có thể nói là một kho tư liệu phong phú.


Tôi danh chính ngôn thuận hẹn hò với Sở Vận Thừa. Không khí thân mật và mờ ám bao trùm giữa tôi và anh ta.


"Sở Sở không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp mà còn... quyến rũ lòng người, khiến người ta vừa gặp đã khó quên." Sở Vận Thừa nhìn chằm chằm vào môi tôi, cũng không còn gọi tôi là em Ninh nữa.


Nếu là kiếp trước, tôi có thể sẽ thấy lời nói của anh ta có vẻ khinh suất. Nhưng trong những buổi hẹn hò riêng tư ngày càng thường xuyên, ngoài việc cho tôi thấy thủ đoạn của anh ta, còn khiến tôi có cảm giác bị mê hoặc và chìm đắm.


Đây rõ ràng là dục vọng trần trụi giữa nam nữ. Anh ta đầy dịu dàng cúi người lại gần, ngày càng gần, cho đến khi đầu mũi tôi tràn ngập mùi gỗ đàn hương trên người anh ta.


Tôi nhắm mắt lại, cho đến khi cảm nhận được một hơi ấm trên môi. Tôi không kìm được chủ động đón lấy, vòng tay ôm lấy cổ anh ta trắng như ngọc.


Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ, nhớ lại lời Sở Triều Ninh nói hôm đó: "Sở Vận Thừa chỉ là một kẻ lăng nhăng, bên cạnh mỹ nữ như mây, loại nào mà chưa từng gặp."


"Anh lăng nhăng sao?" Tôi lùi lại, dùng tay đẩy vào ngực anh ta, buột miệng nói ra một câu phá hỏng không khí. 


Anh ta có vẻ rất ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó, từ nghi ngờ chuyển sang trêu chọc: "Tôi tưởng Sở Sở trước khi tìm tôi đã điều tra tôi rồi. Cô gan thật đấy, không làm bài tập gì mà đã muốn lấy tôi sao?"


Tôi nhất thời nghẹn lời, lúc đó quả thật không điều tra nhiều, chỉ nghĩ đến việc điều tra kinh nghiệm sống, bối cảnh công việc của anh ta, chứ không nghĩ đến việc điều tra về phụ nữ.


Thấy tôi nghiêm túc như vậy, anh ta thu lại vẻ trêu chọc, đặt tay tôi trở lại ngực anh ta: "Tấm lòng này có thể chứng giám, ngày tháng còn dài."


Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng không phải vì lời nói của anh ta. Lời ngon tiếng ngọt, miệng lưỡi ngọt ngào ai cũng có thể nói. Vì đã chọn gả cho anh ta, vậy thì chỉ có tin vào bản thân mới là thượng sách.


Thời gian không thể nhìn thấu lòng người, nếu không làm sao tôi lại chết dưới tay người đầu gối tay ấp. Tôi lại hôn lên, chỉ cần giữ tỉnh táo trong lòng.


Trời biết đất biết tôi biết.

 
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo