Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Ninh Mông vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa bước ra phòng khách, đi thẳng tới ghế sofa đá mạnh một cái, gọi cậu dậy. Cô không hề khách khí, một cước làm cậu giật mình tỉnh giấc.
Chàng trai khẽ hừ một tiếng rồi chậm rãi mở mắt. Thấy cô, cậu thoáng ngạc nhiên, cau mày nhìn chằm chằm, sau đó còn hỏi ngược lại: “Sao tôi lại ở đây?”
Ninh Mông cố ý ghé sát mặt cậu, phun cả bọt kem đánh răng vào: “Nửa đêm hôm qua cậu bấm chuông nhà tôi, nói ấm siêu tốc bị hỏng nên qua xin nước uống. Tôi cho cậu vào, ai dè uống xong chẳng chịu về nữa.”
“À…” Cậu dụi mắt, ra vẻ đã hiểu, rồi nheo mắt nằm xuống tiếp. Một người lớn thế kia mà co ro trên sofa cũng chẳng than vãn. Ninh Mông gọi mấy tiếng, thấy hơi thở cậu dần ổn định, lắc thế nào cũng không dậy.
“Kiếp trước cậu chưa từng được ngủ sao?” Ninh Mông nhỏ giọng lẩm bẩm.
Cậu theo thói quen mấp máy môi, thì thào một chữ: “Lạnh.”
“Cũng biết lạnh cơ à?” Ninh Mông khó chịu ném gối ôm lên người cậu: “Chỉ đắp mỗi tấm chăn mà cũng ngủ được, bái phục thật đấy.”
Cô lười dây dưa thêm, quay vào phòng tắm rửa mặt.
Khi trở ra thấy cậu vẫn ngủ say, cô lại chẳng nỡ gọi dậy. Cuối cùng đành nhượng bộ, ôm chăn từ trong phòng ra, cẩn thận phủ kín người cậu, tỉ mỉ như một bà mẹ già, xong xuôi mới rời đi.
Khoảnh khắc kéo chăn quá gần, hơi thở giao hòa vào nhau khiến “người đang giả vờ ngủ” là Đào Khả Lâm cũng ngứa ngáy trong lòng.
Dĩ nhiên Ninh Mông không hay biết. Động tác của cô gọn gàng, đắp chăn xong liền đi.
Trên đường ra ngoài, cô chợt nghĩ: chăm sóc cậu bây giờ chẳng khác nào chăm Kỳ Kỳ, tự nhiên lại giống như nhặt thêm một cậu em trai. Nhưng rốt cuộc là lỗ hay lời đây?
Tối hôm đó khi trở về, Đào Khả Lâm đã rời đi. Chăn cũng biến mất. Cô lục lọi khắp nhà không thấy, gọi điện thì chẳng ai nghe máy.
Ninh Mông tự nấu qua loa chút đồ ăn, tắm rửa xong thì nhận được điện thoại của Mạc Phi rủ đi uống rượu. Cô lười biếng chẳng muốn đi, thuận miệng hỏi: “Lại uống nữa à, có chuyện gì sao?”
Đầu dây bên kia, Mạc Phi bật khóc, vừa mắng vừa nghẹn ngào chửi tên khốn Thôi Kim Minh. Nói một hồi, Ninh Mông mới hiểu đầu đuôi sự việc.
“Anh ta cứ nói tớ với Tống Thanh có gì đó. Nếu thật sự có thì tớ còn ở bên anh ta làm gì? Đồ khốn! Ngày ngày đi công tác với nữ đồng nghiệp, tớ từng nói gì chưa? Chỉ ăn với Tống Thanh một bữa cơm, hơn nữa còn có cậu ở đó, vậy mà cũng ghen! Rốt cuộc anh ta muốn thế nào đây!”
Ninh Mông dỗ mãi. Người ta khuyên bạn là giữ gìn chứ không khuyên chia tay, còn cô thì từ vài năm trước đã cầu mong bạn mình bỏ anh ta rồi.
Cô ngồi trên sofa, vừa cắn móng tay vừa nghe Mạc Phi nức nở. Đang thất thần, chợt ở cửa vang lên tiếng động giống như có gì đang động vào ổ khóa. Ninh Mông giật bắn, lập tức đứng bật dậy.
“Mạc Phi, hình như nhà tớ có trộm!” Cô căng thẳng nhìn chằm chằm vào cửa, hạ giọng: “Có người đang phá khóa!”
Mạc Phi ngẩn ra: “Khu chung cư an ninh tốt lắm mà, có giám sát 24/24, sao lại có trộm được?”
“Tớ không biết.” Ninh Mông ban ngày vừa đọc được trên Weibo vụ tên trộm theo dõi phụ nữ độc thân nên không khỏi hoảng hốt. Cô hạ thấp giọng: “Thôi, tớ cúp máy đã.”
Cúp điện thoại, cô vội tìm số bảo vệ chung cư. Chưa kịp gọi thì cửa đã mở, một chàng trai ngờ nghệch bước vào, tay cầm bàn chải đánh răng. Nhìn thấy cô, cậu hơi ngạc nhiên: “Ồ, chị ở nhà à?”
Ninh Mông khựng lại, lập tức vớ lấy cái gối ném thẳng: “Cậu làm tôi sợ chết khiếp!”
Đào Khả Lâm dễ dàng bắt lấy, vẻ mặt khó hiểu: “Tôi làm gì dọa chị?”
“Sao cậu lại phá khóa nhà tôi?” Tim cô vẫn đập thình thịch, giọng gắt gỏng.
Cậu bật cười, giải thích tự nhiên: “Tôi đâu có phá, có chìa khóa mà.” Nói rồi giơ ra một chiếc chìa khóa sáng loáng, chính là cái mà anh Diêu từng trả lại cho cô.
“Trả đây.” Ninh Mông không khách khí chìa tay ra.
Đào Khả Lâm ngoan ngoãn đáp một tiếng “Ờ”, bỏ chìa khóa vào lòng bàn tay cô, còn giải thích: “Tôi thấy chị để trong chậu hoa trên tủ giày, tưởng chị cố ý để cho tôi nên mới lấy.”
“Là tôi quên chưa cất thôi.” Cô nhận chìa, bỏ ngay vào ngăn kéo, sau đó quay lại hỏi: “Thế cậu đến làm gì?”
“À… mượn kem đánh răng.”
“Đợi đấy.” Ninh Mông quay vào phòng tắm lấy một tuýp mới đem ra.
Đào Khả Lâm không nhận lấy mà chỉ chăm chú nhìn cô: “Giận rồi à?”
Ninh Mông không che giấu, lạnh nhạt nói: “Ừ.”
“Vì tôi lấy chìa khóa nhà chị?”
Thực ra phải nói đúng hơn là cậu đã lấy chìa khóa của Diêu Sâm.
Ninh Mông không đáp. Chờ một lúc thấy cô vẫn im lặng, cậu cũng không lấy kem đánh răng nữa mà xoay người đi thẳng ra ngoài.
Mấy ngày sau, cậu không hề sang nữa.
Thực ra hôm sau cô đã nguôi giận, buổi tối còn nấu mì định mang qua xin lỗi, nhưng gõ cửa mãi không ai mở, gọi điện cũng không bắt máy, nên đành thôi.
Cuối tuần Ninh Mông về nhà ở hai ngày. Đến thứ hai trở lại công ty, số báo mới nhất đã in xong.
Trang bìa vừa đổi chất liệu nên tạp chí trông vừa đẹp vừa tinh tế, lại sang trọng. Lục Vân Sinh tới giờ vẫn chưa gọi họ họp, xem ra rất hài lòng. Ninh Mông cùng các biên tập khác đều thở phào.
Tối đó, A Đại kéo cô và vài đồng nghiệp đi ăn sushi. Cô ấy cực lực giới thiệu rượu sake của quán, Ninh Mông không biết nồng độ ra sao, lỡ uống mấy ly, lúc đứng dậy đi vệ sinh mà cả người mềm nhũn.
Cô loạng choạng đi vào toilet. Vừa rửa tay xong thì bị mùi thuốc lá xộc vào mũi. Ninh Mông cau mày quay sang, ánh mắt lập tức chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm.
Anh ta đứng rất gần, cố tình nhả khói về phía mặt cô. Ninh Mông khó chịu, men theo hơi men giật lấy điếu thuốc trong tay anh ta, thẳng thừng dập xuống bồn rửa tay.
Tống Thanh mỉm cười: “Uống say à?”
“Không”. Ninh Mông nói: “Sao anh lại ở đây?”
“Tôi có tiệc. Cô ghé qua chút không?”
Ninh Mông lắc đầu: “Bạn tôi còn ở đằng kia.”
Cô vốn định nói: tiệc của anh thì liên quan gì đến tôi?
Nhưng Tống Thanh chẳng để cô kịp từ chối, đã nắm chặt cổ tay cô lôi về hướng khác, kéo thẳng vào một phòng riêng.
Ninh Mông vùng vẫy nhưng sức lực không bằng, lại thêm men rượu, đành mặc kệ mà bị anh ta dắt đi.
Vừa vào, cơn choáng ập tới. Còn chưa kịp định thần, cô đã nghe giọng nói quen thuộc của Mạc Phi: “Ninh Mông? Sao cậu lại ở đây?”
Tống Thanh đỡ cô đứng vững. Cô mới nhận ra trong phòng còn có Mạc Phi và Thôi Kim Minh, thế là cười ngây ngô chào: “Ồ, Mạc Phi, Thôi Kim Minh, trùng hợp quá, trùng hợp thật.”
Mạc Phi mím môi ra hiệu, cô lại chẳng hiểu. Còn bên kia, Thôi Kim Minh đang nhìn cô chăm chú, không thèm đáp lại lời chào.
Tống Thanh im lặng ngồi xuống, thuận tay kéo cô ngồi cạnh.
Không khí trong phòng nhanh chóng trở nên kỳ quặc. Thật ra, vốn đã lạ lùng sẵn rồi: tình địch chạm mặt, làm gì có chuyện hòa thuận?
Tống Thanh rót cho cô chén trà gạo lứt. Cô vừa nhấp một ngụm, Thôi Kim Minh đã cười mỉa mai, nhìn sang cô đầy ẩn ý: “Tống Thanh, chẳng lẽ đây chính là bạn gái cậu?”
Tay Ninh Mông run nhẹ, ngẩng đầu lên liếc anh ta, rồi lại nhìn Mạc Phi. Cô ấy bất lực đáp lại bằng ánh mắt.
Thế là Ninh Mông cũng đoán được vài phần.
Bên cạnh, Tống Thanh chỉ ậm ừ coi như thừa nhận. Cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì, tiếp tục uống trà, tính uống xong sẽ rời đi. Nào ngờ Thôi Kim Minh vẫn chưa chịu buông tha mà nhắm thẳng vào cô tấn công.
“Ninh Mông, cô chia tay với cậu hàng xóm kia rồi à?”
“Ừ, lâu rồi.” Cô nhàn nhạt trả lời, đúng là sự thật.
Anh ta bật cười: “Thế khi nào lại ở bên cậu hàng xóm của Mạc Phi? Sao không báo cho bọn tôi một tiếng?
Ninh Mông nghe anh ta nhắc “hàng xóm” hết lần này tới lần khác, nhức hết cả đầu. Trong cơn say, cô cao giọng: “Anh đây lúc nào cũng bận rộn, mấy tháng chẳng gặp mặt, tôi báo kiểu gì đây?”
Bình thường mỗi khi cô châm chọc như thế, Mạc Phi sẽ trừng mắt ngăn lại. Nhưng hôm nay cô ấy chẳng phản ứng gì.
Tống Thanh thì nghe xong lại thấy hả dạ, bật cười. Còn sắc mặt Thôi Kim Minh thì càng thêm khó coi.
Thực ra cả bốn người trong phòng, ai chẳng biết đây chỉ là lời nói dối. Họ đã cho Thôi Kim Minh bậc thang để xuống, nhưng anh ta nhất quyết không chịu.
“Tống Thanh, cậu xem trời lạnh thế mà Ninh Mông còn tới đón cậu về, cậu không định tỏ chút thái độ sao?”
Tống Thanh lạnh lùng mỉm cười khiến Ninh Mông dựng tóc gáy: “Thái độ thế nào?”
Thôi Kim Minh cũng cười nhạt, ánh mắt hai người như tóe lửa. Ninh Mông bực bội định đứng dậy bỏ đi, nhưng tay Tống Thanh vòng hờ quanh eo, cô vừa động đậy liền bị giữ chặt.
“Hôn một cái đi.” Thôi Kim Minh tràn đầy khiêu khích.
Mỗi lần gặp anh ta, Ninh Mông đều thấy anh ta đang cố tình chọc tức mình. Cô chẳng tin Thôi Kim Minh thật sự yêu Mạc Phi, suốt ngày chỉ biết gây chuyện.
Ninh Mông nghiến răng nhìn chằm chằm, trong đầu thoáng qua ý nghĩ phải nhân lúc anh ta say mà tặng cho anh ta một đấm. Nhưng ý định còn chưa kịp thành hình thì Tống Thanh đã xoay người chắn trước mặt. Khoảnh khắc gương mặt tuấn tú ấy áp lại gần, trái tim Ninh Mông bỗng thắt lại: chẳng lẽ vì Mạc Phi mà anh ta định liều mình thật sao?
Thực ra, Tống Thanh chẳng mang theo chút cảm xúc nào. Cả buổi tối vốn đã bực bội, được Mạc Phi gọi ra thì mừng rỡ biết bao, vậy mà vừa trông thấy gương mặt Thôi Kim Minh thì đã nhanh chóng tụt mood. Cảm giác như có ai đó giẫm nát trái tim, khó chịu vô cùng. Anh ta cố kìm nén mãi, cuối cùng vẫn phải ra ngoài hút thuốc. Chính lúc ấy, bắt gặp cô gái khép mắt tựa vào tường rửa tay, tâm trạng anh ta bỗng dưng khá hơn.
Trước khi vào phòng, Mạc Phi đã nói dối với Thôi Kim Minh rằng anh ta có bạn gái. Thôi Kim Minh còn cười cợt, trách anh ta sao không dẫn đến. Tống Thanh vốn định giải thích, nhưng vừa thấy gương mặt đáng ghét kia thì cũng chẳng muốn mở miệng nữa.
Thôi Kim Minh ép anh ta hôn Ninh Mông, anh ta cũng không định làm thật, chỉ vì thấy hơi chán nản. Song khi vừa cúi xuống, nhìn thấy gương mặt hoảng hốt kia, anh ta lại thấy hơi buồn cười.
Ninh Mông chỉ thấy gương mặt ấy càng lúc càng tiến gần. Ngay khi tim cô sắp nhảy ra ngoài thì anh ta bỗng cong môi, ánh mắt sáng lên, quay ngoắt đầu sang bên kia, nắm lấy cằm Mạc Phi kéo lại rồi hôn mạnh xuống bờ môi đỏ mọng của cô ấy.