Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Chương 32: Một đôi giày thêu
Tôi và Ôn Nhu nghe được giọng nói này, như là vừa tỉnh khỏi mộng.
Thì ra cái người đã nhặt được điện thoại ở trong rừng cây chính là Từ Minh.
Thảo nào lúc ấy ông ta cứ liên tục bảo tên tóc vàng lấy chứng cứ ra, bởi vì ông ta thừa biết tên tóc vàng không lấy ra được. Bây giờ ngẫm lại, tất cả đều rất hợp lý, chỉ có điều lúc đó ai cũng không không đoán ra được.
Ôn Nhu nói: “Từ Minh, không phải ông chỉ muốn tiền thôi sao, ông thả cậu ấy ra đi, tất cả tiền của tôi đều là của ông.”
“Phi!”
Từ Minh chửi ầm lên: “Cô cái con đàn bà điếm thúi này, đến cùng đã đội cho tôi bao nhiêu cái nón xanh rồi hả?”
Ôn Nhu cười lạnh nói khích: “Nhiều lắm, nhớ không xuể, dù sao người nào cũng mạnh hơn ông!”
Từ Minh chẳng những không giận mà còn cười: “Cô cái con đàn bà điếm thúi này đúng là không biết xấu hổ!”
Ông ta nói xong lập tức ngồi xổm xuống, túm lấy tóc Ôn Nhu: “Bình thường cô coi tôi như chó mà sai sử, ông đây nhịn cô lâu lắm rồi! Bây giờ cô ngược lại còn phách lối nữa hả!”
Ôn Nhu hét lên: “Sống hay chết với tôi đã không còn quan trọng nữa, tôi đã sớm coi nhẹ sinh tử, ông hãy thả Trương Viễn ra đi.”
“Bốp!”
Từ Minh vừa đi lên đã giáng ngay một cái tát: “Cô đang dạy tôi làm việc đấy à?”
Từ Minh đã lên kế hoạch cho chuyện này từ lâu, muốn ông ta thả người không khác nào chuyện viễn vông.
Tôi cũng không ôm hy vọng gì, quát lên: “Từ Minh, là đàn ông thì hãy nói chuyện thẳng thắn đi, đừng có vòng vo nữa!”
“Cút con mẹ cậu cho tôi!”
Từ Minh đứng phắt dậy, đá vào đầu tôi một cước: “Mẹ kiếp, cậu cùng lắm chỉ là chơi phụ nữ tôi đã chơi qua, có gì hay ho mà nói?”
“Phụ nữ mà ông đã chơi qua hả?”
Tôi cười nói: “Chỗ mà tôi đạt đến, ông lại chưa bao giờ chạm đến.”
“Cậu…”
Từ Minh giận đến nổi trận lôi đình.
Bởi vì câu nói này của tôi chính là giết người tru tâm!
Trong giây lát, ông ta dời một tảng đá tới, hung hăng nói: “Cái tên mặt trắng này, tôi đập chết cậu!”
Mắt thấy Từ Minh sắp sửa nện tảng đá xuống. Lúc này sau lưng bỗng nhiên có một giọng nữ truyền đến: “Này!”
“Ai?”
Từ Minh sợ đến quay phắt người lại, lau nước mưa trên mặt: “Cô là ai?”
Người phụ nữ: “Ông đi qua đây rồi tôi sẽ nói cho ông biết.”
Câu nói này phảng phất như có một loại ma lực nào đó.
Vậy mà Từ Minh lại thật sự buông tảng đá xuống, từ từ đi tới.
“A…”
Từ Minh hét thảm một tiếng.
Chỉ một tiếng hét vang lên, sau đó lập tức im ắng. Tiếp theo toàn là tiếng nhai nuốt xương.
Tôi cố gắng nhìn về phía trước, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Mưa quá lớn nên tầm nhìn rất mơ hồ. Tôi chỉ lờ mờ thấy được một đôi giày thêu…
Từ Minh nhanh chóng ngã xuống, gục ở trước mặt tôi và Ôn Nhu. Cả người toàn là xương trắng đen kịt, rất là khủng khiếp.
Sau khi Từ Minh ngã xuống, đôi giày thêu kia liền đi tới, cất giọng sâu xa: “Tướng công, anh bắt người ta phải đi tìm anh nha!”
Tôi nhìn kỹ đôi giày thêu kia, chắc chắn đã từng gặp qua ở đâu rồi.
Tôi nghe giọng của đối phương, bỗng dưng giật mình: “Bà là Trịnh bà bà!”
“Ôi chao, anh cái đồ không có lương tâm này, còn nhớ người ta cơ đấy!”
Trịnh bà bà nói: “Nhưng mà, người khác gọi em là Trịnh bà bà, tướng công thì không cần. Tướng công cứ gọi người ta nương tử được rồi.”
Nói thật, nếu chỉ nghe giọng nói ỏn à ỏn ẻn này, tôi còn thật sự muốn gọi bà ấy một tiếng tiểu nương tử. Nhưng tôi biết, đây là một lão yêu bà đã sống ba trăm năm lận đó!
Còn chưa biết lớn lên thành cái hình hài quái quỷ gì!
Tôi hỏi: “Bà có thể cứu chúng tôi ra trước được không?”
Trịnh bà bà: “Anh gọi em một tiếng nương tử đi, rồi người ta sẽ cứu.”
Thôi được!
Không cần phải để ý!
Tôi lấy hết can đảm ra gọi: “Nương tử, xin hãy cứu tụi anh!”
“Được thôi, tướng công.”
Trịnh bà bà đang định ra tay hỗ trợ, nhưng đúng lúc này, một luồng sấm chớp xẹt ngang qua đỉnh đầu.
Ngay sau đó, một giọng nói vang dội từ hướng sườn núi truyền tới: “Yêu nghiệt phương nào, dám cả gan hành hung ở Long Hổ Sơn ta, mau mau báo ra tên họ!”
Đây là tiếng của Trương Thành Long.
Trịnh bà bà nghe được giọng nói này, động tác dừng lại, lẩm bẩm: “Mũi nghé con thật đáng ghét!”
Có lẽ là do kiêng kỵ Long Hổ Sơn nhiều người, Trịnh bà bà liền xoa đầu tôi: “Tướng công, em về trước đây, ngày khác chúng ta tâm sự tiếp.”
Trịnh bà bà nói xong, tôi chỉ cảm giác trước mặt có một luồng sáng lóe lên, đôi giày thêu kia đã biến mất không thấy.
Trịnh bà bà vừa đi, Trương Thành Long đã đến. Cuối cùng tôi và Ôn Nhu cũng được cứu.
Lúc này Trương Lệ cũng dẫn theo mấy vị đạo trưởng đi tới: “Anh, tình hình sao rồi?”
Trương Thành Long mang vẻ mặt nặng nề nói: “Quỷ khí rất nặng, còn chưa biết là ai.”
“Là Trịnh bà bà.” Tôi vội mở miệng nhắc.
“Là ả sao?”
Trương Thành Long hỏi lại: “Cậu chắc chứ?”
“Chắc chắn.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Mặc dù tôi chưa từng thấy mặt mũi bà ta nhưng đã từng nghe giọng bà ta, còn có đôi giày thêu kia nữa, tôi mãi mãi không thể nào quên!”
Trương Thành Long nghe vậy liền đi ra sau lưng tôi, xốc áo thun của tôi lên, nhìn sơ qua rồi nói: “Thế thì đúng rồi.”
Trương Lệ: “Tại sao?”
Trương Thành Long: “Thậm Tự Cấm bị nước mưa tẩy trôi, bất kỳ lúc nào Trịnh Như Yên cũng có thể biết hướng đi của cậu ta.”
“Trịnh Như Yên…”
Tôi thì thầm một câu, đây còn là lần đầu tiên tôi nghe được tên của Trịnh bà bà.
Hồi lâu sau, Trương Thành Long mới chỉ vào cái xác đã hoàn toàn biến dạng ở trên mặt đất hỏi: “Đây là ai?”
Ôn Nhu vội đáp: “Ông ta tên Từ Minh, đi cùng xe với chúng tôi đến đây.”
Trương Thành Long thắc mắc hỏi: “Đã trễ như vậy, trời còn đổ mưa, sao ba người lại ở đây?”
Ôn Nhu kể lại: “Từ Minh lừa tôi và Trương Viễn đến đây, muốn hại chúng tôi, là vị Trịnh bà bà đó đột nhiên xuất hiện giết chết Từ Minh.”
“Hả?”
Trương Thành Long cảm thấy bất ngờ: “Trịnh Như Yên cứu các người?”
“Đúng vậy.”
Tôi và Ôn Nhu cùng nhau gật đầu, mặc dù tôi cũng không muốn thừa nhận sự thật này.
Trương Thành Long vỗ nhẹ vào bả vai tôi, giọng điệu sâu xa: “Người quỷ khác đường, cho dù nữ quỷ có cứu cậu cũng chỉ là vì muốn hút dương khí của cậu thôi. Nhóc con, cậu tuyệt đối đừng bị chút ơn huệ nhỏ ấy che mắt.”
“Tôi biết rồi.”
Tôi gật mạnh đầu: “Đạo trưởng yên tâm, tôi và nữ quỷ kia chắc chắn không đội trời chung.”
Trương Thành Long nói tiếp: “Về chuyện hôn khế âm dương, chúng tôi đã bàn gần xong rồi, trưa mai cậu hãy lên núi tìm tôi.”
“Đa tạ đạo trưởng.”
Trong lòng tôi mừng như điên. Hôn khế này làm tôi áp lực đến mức gần như không thể thở nổi, bây giờ rốt cuộc đã sắp được giải trừ.
Trương Thành Long mở miệng: “Không còn chuyện gì nữa, mọi người giải tán đi.”
“Chờ đã.”
Ôn Nhu đột nhiên lên tiếng: “Bây giờ Trương Viễn không có Thập Tự Cấm, lỡ như Trịnh bà bà lại đến tìm cậu ấy thì phải làm sao?”
Trương Thành Long trấn an: “Dưới Long Hổ Sơn, há lại là nơi để cho ả làm càn! Yên tâm đi, chỉ cần nữ quỷ kia dám tới lần nữa, tôi nhất định sẽ khiến ả có đi mà không có về.”
Có câu này của Trương Viễn, tôi và Ôn Nhu đã yên tâm, vội tranh thủ thời gian trở lại khách sạn.
Ôn Nhu vừa về đến phòng đã nôn nóng la lên: “Cậu mau nằm xuống!”
“Đang nghĩ bậy bạ gì thế?”
Ôn Nhu mắng: “Ý của tôi là, mau để tôi xem lưng cậu có bị làm sao không.”
“Vậy sao.”
Ôn Nhu tập trung kiểm tra một phen, sau đó lấy cồn i-ốt và tăm bông ra khử trùng cho tôi: “Cũng may, chỉ bị thương ngoài da thôi.”
Tôi hỏi: “Còn chị thì sao? Có bị thương không?”
“Chị không sao.”
Ôn Nhu khen: “Vừa rồi cậu biểu hiện rất dũng cảm, tôi… không có trao lầm người.”
Tôi cười “hì hì” hai tiếng, ôm cô ấy cùng nhau nằm xuống: “Vậy chị chuẩn bị báo đáp tôi thế nào đây?”
Ôn Nhu: “...”