Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
11
Chưa kịp phản ứng, Trình Dã đã bế thốc tôi lên, ép thẳng xuống sofa.
Hai tay cậu ta chống hai bên, ánh mắt nóng bỏng đến mức gần như thiêu rụi tôi.
Mùi hoa sơn chi hòa cùng hương anh túc quấn lấy nhau, dày đặc trong không khí.
Bản năng điên cuồng của Enigma khơi dậy, khi đối diện với người đang đè lên mình, tôi chỉ thấy khát máu và bạo ngược.
Tôi khẽ liếm môi.
Trong mắt Trình Dã dấy lên vài phần dục vọng, cậu ta muốn lật ngược tôi lại, trực tiếp cắn xuống tuyến thể sau gáy.
“A.” Tôi bật cười khẽ, xoay người ép ngược cậu ta xuống dưới thân.
Bàn tiệc bên cạnh còn bừa bộn, khi tôi đi khỏi phòng vệ sinh, Trình Dã đã kịp mặc lại chiếc sơ mi trắng, chỉ cài hờ hai cúc dưới.
Hơi thở nóng hổi dồn dập, như muốn nhấn chìm cả hai.
“Cậu có chịu nổi không?” Tôi khẽ hỏi, nửa như trêu chọc.
Tôi với tay cầm chai vang đỏ chưa rót hết, đổ thẳng lên người cậu ta.
Lớp vải mỏng lập tức ướt đẫm, bám dính, phác ra từng đường nét cơ thể khiến cậu ta thoáng chật vật, mất đi khí thế thường ngày.
Tôi bật cười, có phần ngốc nghếch: “Giờ thì… giống tôi rồi.”
Trình Dã nghiến răng, ánh mắt bừng lửa, không cam chịu vị trí yếu thế:
“Tạ Dư Hàn!”
Một chai vang nhanh chóng cạn sạch.
Tôi đưa lưỡi liếm nhẹ miệng chai, chưa kịp trêu thêm thì bất ngờ bị cậu ta trở tay đè xuống.
Rượu vang từ người Trình Dã vương vãi sang cả tôi, loang lổ đỏ sẫm như từng vệt hoa văn dính trên da.
Cậu ta gằn từng chữ:
“Tạ Dư Hàn, Alpha là tôi.”
“Người ở trên… cũng phải là tôi.”
Sofa phía sau mềm mại quá mức, khiến khoái cảm dâng trào như muốn bùng nổ.
Tôi khẽ cười, giọng điềm tĩnh mà khiêu khích:
“Quên chưa nói với cậu… tôi là Enigma.”
“Muốn chiếm lấy tôi? Vậy thì tự leo lên, tự mình động đi.”
12
Ánh nắng buổi sớm lọt qua khe rèm, rọi thẳng vào phòng.
Đêm qua ——
Sau khi tôi khống chế được, người kia vẫn rên rỉ kêu đau.
Bất đắc dĩ, tôi phải bế cậu ấy vào phòng nhỏ bên trong ghế lô.
Khi bước vào căn phòng nhỏ ấy, mép giường còn cắm một bình hoa sơn chi đang nở rực rỡ.
Còn bây giờ ——
Bình hoa đã vỡ tan, nước loang lổ trên sàn, cánh hoa nát vụn, lấm lem.
Nhưng dù tàn, vẫn đẹp.
Trình Dã quay mặt vào gối, giấu nửa gương mặt trong đó, ngủ say.
Trong không khí, hương anh túc và hương sơn chi quấn lấy nhau, như thể hai đóa hoa đang hòa làm một.
Tôi chau mày, hối hận vì không kìm được bản thân.
Nhìn Trình Dã ngủ, cậu khác hẳn ban ngày.
Ngày thường thì như một con chó săn, hễ thấy ai cũng muốn cắn.
Còn bây giờ, lại ngoan ngoãn dịu dàng lạ thường.
Tôi đưa tay khẽ xoa tóc cậu. Tóc mềm, mượt, như tơ.
Cậu khẽ cọ vào tay tôi, rồi bất ngờ mở mắt.
Đôi mắt nâu nhạt, trong suốt, dưới ánh nắng sớm tựa như phát sáng.
13
Trong lúc tôi còn ngây người, cậu đã nhanh tay chụp lấy bàn tay tôi.
Cậu gằn giọng:
“Tạ Dư Hàn, tôi ——”
Chưa kịp để cậu nói hết, tôi đã đưa tay chặn miệng cậu:
“Trẻ con đừng nói bậy.”
Tôi vốn lớn hơn cậu hai tuổi, lời này cũng chẳng sai.
Trình Dã hung hăng cắn một cái, sau đó hất tay tôi ra.
Hai đứa lặng im, tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Hôm qua là lỗi của tôi, tôi… lần đầu, chẳng có kinh nghiệm gì cả.”
Cậu im lặng nhìn tôi mấy giây, rồi quay mặt đi.
Giọng cậu không hẳn dễ nghe: “Tôi sẽ về và xóa dấu ấn đi.”
Xóa dấu ấn.
Đó chẳng khác nào một sự nhục nhã.
Nó có nghĩa là đối phương hoàn toàn không thừa nhận mình.
Chỉ những người mất kiểm soát trong kỳ phát tình mới làm vậy…
Nói thẳng ra, ý cậu chính là: tôi chẳng qua chỉ là vịt.
Giọng tôi khẽ run: “Tôi sẽ coi đó là thật đấy.”
Trình Dã nhướn mày, cứng rắn đáp lại: “Vốn dĩ cũng chỉ là thật thôi.”
Như thể một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi cắn chặt môi, cố gắng đè những xao động trong tim:
“Nếu sau này cậu không xóa sạch được, có thể đến viện nghiên cứu, tôi sẽ giúp.”
Sắc mặt Trình Dã khựng lại, như không quen với sự lạnh nhạt bất ngờ của tôi:
“Tôi bị bệnh chắc, mà phải đến chỗ anh.”
Tôi hít sâu, bổ sung thêm:
“Dựa theo thỏa thuận, từ nay về sau, cậu đừng dây dưa với tôi nữa.”
Trong lòng nghẹn lại, vừa cay đắng vừa khó chịu:
“Tôi không thích những người không sạch sẽ.”
Tiếng gõ cửa của phục vụ vang lên. Tôi xuống giường, đặt lại quần áo ngay ngắn trên chăn, rửa mặt qua loa.
Tôi vắt óc nghĩ muốn nói một câu gì thật nặng để chửi cậu.
Nhưng cuối cùng, sau bao lần do dự, lúc khép cửa, tôi chỉ thốt ra:
“Chúng ta có độ phù hợp rất cao… nhưng có lẽ tính cách không hợp.”
“Về sau, đừng loạn dùng thuốc ức chế nữa.”
Cánh cửa khép lại, âm thanh nghe êm ái mà dứt khoát, chặt đứt mối dây mỏng manh giữa chúng tôi chỉ trong tích tắc.