Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

10 

Bước ra khỏi phòng rửa mặt, đám người kia lập tức ồn ào kéo tôi ngồi xuống.

Trình Dã cong môi cười:
“Lần này chắc không xoay trúng tôi nữa đâu.”

Tôi chỉ khẽ bật cười, ngón tay khẽ chạm chai rượu. Nó lảo đảo xoay mấy vòng, cuối cùng lại dừng ngay trước mặt cậu ta.

Mặt Trình Dã tối đi, ánh mắt khóa chặt tôi:
“Anh cố ý đúng không?”

Tôi nhún vai, vô tội:
“Chỉ là trò may rủi thôi.”
Bắt chước giọng điệu mấy người bạn cậu ta, tôi cố ý kéo dài:
“Dã ca~ chắc không tính quỵt đâu nhỉ?”

Lỗ tai cậu ta đỏ bừng, lan sang tận mặt. Cậu ta khoanh tay, gằn giọng:
“Được. Chơi thì chơi. Thật lòng hay mạo hiểm?”

Đám bạn ồn ào hùa theo.

“Hồi nãy đã mạo hiểm rồi, lần này phải nói thật chứ.”
“Đúng rồi, cởi thêm nữa thì hơi quá.”

Tôi gật đầu:
“Thật lòng vậy. Nói xem, lần đầu?”

Cả bàn nổ tung tiếng huýt sáo, cười trêu.

Trình Dã như bị chạm đúng dây thần kinh, bật dậy:
“Tôi tất nhiên không phải! Sao có thể là lần đầu!”

Tôi chỉ lạnh nhạt đáp: “À.”
Rồi ra hiệu: “Tiếp đi.”

Mấy vòng sau, cái chai dường như né tôi, xoay kiểu gì cũng không trúng. Trình Dã cau mày, có chút bực, liền mạnh tay xoay. Chai rượu lăn vòng vòng, cuối cùng lại chỉ đúng tôi.

Khóe môi cậu ta cong lên, nụ cười đắc thắng: “Thật lòng hay mạo hiểm?”

Đám bạn la hét: “Mạo hiểm! Mạo hiểm!”

Trình Dã nhướng mày, cười sâu: “Vậy thì mạo hiểm. Tháo cái vòng trên tay anh xuống.”

Tôi hơi nhíu mày: “Đổi cái khác đi.”

“Không đổi được.” Cậu ta bước đến gần, ánh mắt sáng rực.
“Đừng nhát thế, Tạ học trưởng.”

Tôi nhìn quanh, cố đè xuống cơn bực bội:
“Tôi uống phạt được chứ? Tôi sợ sẽ dọa mấy cậu thôi.”

Nhưng Trình Dã chẳng buồn nghe. Cậu ta sải bước tới, mùi hoa sơn chi xộc thẳng vào xoang mũi. 

Chiếc vòng tay kia chỉ là bản thiết kế mới, còn chưa hoàn thiện.


Vậy nên dù Trình Dã chưa từng thấy loại này, cũng dễ dàng tháo xuống.

 Tiếng khóa lạch cạch vang lên, rồi rơi xuống đất.


Nó lăn vài vòng, cuối cùng bị Trình Dã giẫm mạnh, vỡ thành từng mảnh.

Ngay tức khắc, tin tức tố của tôi tràn ngập khắp không gian.


Mùi hương của tôi là hương anh túc.


Mất đi sự kìm hãm, kỳ phát tình ập đến dữ dội, nhanh chóng nuốt chửng toàn thân.
Cả khuôn mặt tôi nóng bừng, như bốc cháy.

Trình Dã cười thỏa mãn:
“Các người còn không mau biến.”

Đám bạn như chim vỡ tổ, lũ lượt bỏ chạy, còn kịp buông lại một câu:
“Dã ca, tin tức tố này thơm thật.”

Căn phòng chỉ còn lại hai người. Trình Dã chống tay lên ghế, nhìn thẳng tôi, cười khẽ:
“Tạ Dư Hàn, giờ cầu xin tôi vẫn kịp.”
“Động dục kỳ của Omega… không cần tôi nhắc chứ?”
“Thật ra ông đây có chút thích anh đó, không bằng anh đi theo tôi đi.”

“Tôi vẫn dư sức nuôi anh đó.”

Trong tình huống này mà tỏ tình? Điên chắc.

Tôi nghiến răng, toàn thân căng cứng, cố dùng móng tay bấm mạnh vào da thịt để giữ lại chút tỉnh táo:
“Tôi phải nói mới đúng. Cậu đi ra ngoài.”

Tôi dùng móng tay cắm vào da thịt, cố tìm một chút tỉnh táo.

Nhưng Trình Dã còn nhanh hơn tôi một bước.

Cậu ta nắm lấy bàn tay đã rướm máu của tôi, đưa thẳng lên môi.

Lưỡi cậu ta chậm rãi liếm lấy từng giọt máu trên đầu ngón.

Mùi hoa sơn chi càng nồng, hòa cùng hương anh túc, ép tôi ngộp thở. Trước mắt chỉ còn lại đôi môi Trình Dã và vệt máu đỏ ướt át.

Chiếc vòng tay hỏng hóc vẫn kêu rè rè như nhắc tôi phải tỉnh lại. Tôi dẫm mạnh, nghiền nó nát bét.

Nhưng… tỉnh táo nổi nữa đâu.

Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo