Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7fQu9Wedz6
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
"Chốt!"
"Đúng là người trẻ tuổi, làm việc thật sảng khoái!"
Cô Triệu hỏi: "Vậy... bây giờ chúng ta ký hợp đồng luôn được chưa?"
Tôi đáp: "Được chứ."
Chúng tôi đi xuống lầu, ngồi trong xe hoàn tất thủ tục. Trước mắt tôi sẽ ký hợp đồng một tháng rồi nộp năm trăm tệ tiền nhà, cả tiền đặt cọc cũng được miễn.
Trên hợp đồng có ghi rõ họ tên và số căn cước công dân. Tên đầy đủ của cô Triệu là Triệu Nghiêu, cùng lứa với tôi, chỉ lớn hơn tôi hai tháng tuổi. Cùng là hai mươi sáu tuổi, vậy mà người ta đã mua được căn hộ, lái xe Porsche.
Còn tôi? Cuộc sống bết bát chẳng ra đâu ra đâu!
Chậc... đúng là không còn gì để nói.
Sau khi tôi ấn dấu vân tay xong, Triệu Nghiêu liền nói: "Thật ra tôi cũng không thiếu chút tiền này, chỉ là muốn tìm một người vào ở một thời gian xem có vấn đề gì hay không. Tính tôi vốn thẳng thắn, nói thế anh đừng để bụng nhé."
Tôi đáp: "Không sao, đôi bên cùng có lợi mà."
Triệu Nghiêu dặn thêm: "Đúng rồi, anh nhớ hạn chế nấu nướng trong phòng, lỡ như mùi dầu mỡ ám vào quá nhiều thì sau này sẽ rất khó xử lý."
Tôi hiểu: "Tôi biết, tôi cũng không biết nấu ăn."
Triệu Nghiêu hỏi thêm một câu ngoài lề: "Hỏi thật nhé, anh làm nghề gì vậy?"
Tôi vốn định nói chạy xe công nghệ, nhưng nghĩ lại xe cũng mất rồi, còn chạy cái nỗi gì nữa, vì thế tôi tạm thời sửa lại lời nói: "Tôi vẫn đang tìm việc."
"Được rồi, vậy chúc anh sớm ngày tìm được công việc!"
Triệu Nghiêu giao chìa khóa cho tôi rồi lái xe đi.
Tôi trở về phòng, dọn dẹp đơn giản một phen rồi leo lên giường nằm. Trong phòng quả thật rất nóng, nhưng tôi bật máy lạnh và quạt điện cùng lúc, rõ ràng đã khá hơn nhiều. Đoán chừng Triệu Nghiêu được nuông chiều từ bé nên mới không nếm được chút khổ, cảm thấy không chịu nổi.
Tôi thuê căn phòng này, đúng là giá hời mà!
Chuyện thuê nhà đã giải quyết xong, tiếp theo là công việc.
Tôi dạo trên trang web tuyển dụng từ sáng đến trưa, đã gọi mười cuộc điện thoại, hẹn gặp bảy tám cuộc, nhưng vẫn cảm giác không tin tưởng lắm.
Bất tri bất giác, sắc trời đã tối.
Tôi chuẩn bị đi xuống lầu ăn cơm, lúc này điện thoại di động đột nhiên đổ chuông. Tôi tưởng là HR tuyển đụng của bên nào đó, vội bắt máy.
“A lô, anh có phải là chủ xe biển số 0527 không?”
Một giọng nam ở đầu bên kia điện thoại truyền tới, giọng điệu có vẻ khó chịu.
0527 là biển số xe taxi của tôi.
“Phải.”
Tôi hỏi: “Có chuyện gì không?”
“Đương nhiên là có chuyện rồi.”
Người đàn ông phàn nàn: “Xe của anh đậu chắn trước cửa gara tôi, mau xuống dời xe đi đi.”
“Hả?”
Lúc này tôi bỗng ngây ra. Chẳng phải xe đang ở bên Trịnh phủ sao? Người nọ là ai?
Tôi vội hỏi: “Xin hỏi anh ở nơi nào?”
Người đàn ông không nhịn được nói: “Uống quá chén hả, tôi ở thôn Nam Uyển II.”
Thôn Nam Uyển II là chỗ tôi thuê trọ ở trước đó. Dưới lầu đúng là có một cái gara xe, trên cửa cuốn có ghi chữ “cấm đậu xe”. Nhưng sao xe của tôi lại xuất hiện ở đó?
“Được, tôi tới ngay!”
Bất luận thế nào, đến xem trước rồi nói. Nếu tôi tìm được xe về thì tôi sẽ có thể tiếp tục chạy taxi thuê. Tôi bắt một chiếc taxi, chạy đến thôn Nam Uyển II, đi đến trước căn phòng trọ ở dưới lầu, quả nhiên thấy xe taxi đang đỗ ở trước cửa gara xe.
“Tốt quá! Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn!”
Tôi mau mau dời xe ra, đỗ xe ở khoảng đất trống rồi châm một điếu thuốc…
Trong lúc tôi đang trăm mối không lời giải thích, đột nhiên có một giọng nữ ở sau lưng truyền tới:
“Cuối cùng anh cũng đến.”
“Móa!”
Tôi giật nảy mình nhìn lại, vậy mà Tôn Kiều lại đang ngồi ở ghế sau.
Hèn gì trên xe lạnh như thế!
Ta chợt hiểu ra, hỏi: “Là cô đã lái xe tôi ra đây hả?”
“Đúng thế!”
Tôn Kiều nói tiếp: “Không phải tôi thì là ai?”
Tôi lẩm bẩm: “Coi như cô còn có chút lương tâm.”
Tôn Kiều đính chính: “Không phải tôi có lương tâm, là Trịnh bà bà bảo tôi mang đến cho anh.”
“Bà ta?”
Tôi khó hiểu hỏi: “Vì sao?”
Tôn Kiều mờ mịt lắc đầu.
Tôi nói: “Chuyện tôi hứa với cô trước đó đã làm xong, bây giờ hai ta coi như huề nhau.”
“Biết.”
Tôn Kiều xìu giọng nói: “Tôi tới đây là để đưa xe, cũng không phải đến tìm anh gây phiền phức.”
Tôi hỏi thăm: “Cô… gần đây cô sống thế nào?”
“Tạm ổn.”
Tôn Kiều kể: “Tôi cũng coi như có quen biết với Trịnh bà bà, thỉnh thoảng Trịnh phủ họp mặt, Trịnh bà bà cũng sẽ gọi tôi đến tham gia.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi ra vẻ tiếc nuối nói: “Chỉ tiếc bà ta là một bà già, chứ bà ta mà xinh đẹp bằng một nửa của cô thôi, tôi cũng sẽ đi theo bà ta.”
“Bà già?”
Tôn Kiều ngơ ngác nhìn tôi.
“Đúng vậy, sao thế?”
Tôi hơi khó hiểu. Tôn Kiều giống như muốn nói gì đó nhưng do dự một lát, cuối cùng vẫn không mở miệng, chỉ nói:
“Tôi không dám can thiệp bừa bãi vào chuyện của anh và Trịnh bà bà, cũng không nên nhiều chuyện.”
Tôi thấy Tôn Kiều không có ý định rời đi, mới nói:
“Hôm nay tôi vừa chuyển chỗ ở, hiện đã không còn ở nơi này nữa, hay là tôi dẫn cô đi qua chỗ ở mới xem thử? Sau này lỡ như có chuyện gì thì cô cũng dễ tìm tôi hơn.”
“Được.” Tôn kiều hối thúc: “Đi xem thử đi.”
Bây giờ tôi đã không còn sợ nữ quỷ nữa, nhất là nữ quỷ xinh đẹp. Thế là tôi vui vẻ chở Tôn Kiều rời thôn Nam Uyển II, vừa đi vừa giới thiệu:
“Căn hộ kia hơi nóng, cô đến đúng lúc lắm, có thể giúp tôi hạ nhiệt bằng khoa học.”
Tôn Kiều bĩu môi: “Còn tưởng anh có lòng tốt gì, thì ra chỉ là muốn lợi dụng tôi. Hừ!”
Tôi nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô ta, lòng khẽ rục rịch. Chuyện xảy ra vào đêm bị nhiễm quỷ khí đó lại một lần nữa hiện lên trong đầu…
Chúng tôi rất nhanh đã trở lại chung cư Vạn Thành. Tôn Kiều vừa bước vào phòng đã nhìn dáo dác xung quanh, tấm tắc lấy làm lạ nói:
“Quả nhiên rất nóng, rất dễ chịu.”
“Dễ chịu?”
Tôi thắc mắc hỏi: “Chẳng phải nữ quỷ thích ở những nơi âm u lạnh lẽo sao?”
“Mới không phải.”
Tôn Kiều giải thích: “Căn phòng này có dương khí rất thịnh, có thể giúp tôi tu luyện.”
Tôi hỏi: “Những chỗ đông người cũng có dương khí thịnh, dưới ánh mặt trời dương khí cũng thịnh, có gì khác biệt đâu?”
Tôn Kiều suy nghĩ một lát rồi đáp: “Những chỗ đông người không chỉ có dương khí thịnh mà lệ khí cũng thịnh, quỷ sợ người ác, là sợ lệ khí trên người kẻ ác.”
“Còn dưới ánh mặt trời thì sao?” Tôi tiếp tục hỏi.
Tôn Kiều lý giải: “Mặc dù chúng tôi thích dương khí nhưng lại không chịu được ánh mặt trời chiếu thẳng vào. Chính tôi cũng không thể nói rõ được, nếu anh thật sự tò mò, tôi có thể tiễn anh một đoạn đường, để anh trở thành quỷ tự mình trải nghiệm thử.”
“Không muốn.”
Tôi sợ đến lắc đầu lia lịa.
Tôi Kiều nhếch môi: “Tôi đùa thôi, bây giờ tôi cũng không dám động vào anh.”
Tôi bĩu môi: “Cô dựa vào đâu mà nói như vậy?”
Tôn Kiều nói luôn: “Anh đã là người của Trịnh bà bà, cho dù tôi có mười cái lá gan cũng không dám động vào anh.”
Nhắc đến Trịnh bà bà, tôi lại cảm thấy ngũ vị tạp trần. Trước đây tôi chỉ cảm thấy sợ bà ta. Nhưng mà, hết lần này tới làm khác bà ta đều cứu mạng tôi.
Hơn nữa đêm ở linh đường, bà ta cũng không có làm ra chuyện gì quá đáng, còn khấu đầu lạy ông nội.
Ai…
Nghiệp chướng mà!
Hình như Tôn Kiều rất thích nơi này. Bất tri bất giác đã mười giờ tối, vậy Tôn Kiền vẫn nán lại không chịu đi.
Tôi nói đùa: “Người đẹp, hay là đêm nay ngủ lại đây đi?”
Tôn Kiều nói thẳng: “Tôi ngược lại cũng có nghĩ đến, chỉ sợ Trịnh bà bà ghen thôi.”
Cô ta nói rồi đứng dậy: “Bây giờ đã không còn sớm, tôi đi về trước.”
Tôn Kiều vừa đi, nhiệt độ trong phòng lập tức tăng cao.
Tôi đi tắm rửa một phen, chuẩn bị đi ngủ.