Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Cửa vừa mở, đầu tôi liền đụng vào thứ gì đó, cảm giác chạm vào thật êm ái!
Tôi định thần nhìn lại, thì ra là mỹ nữ cảnh sát Dương Dung!
Dương Dung có vẻ thăm dò nhìn tôi, thấy tôi xách theo bao lớn bao nhỏ trong tay thì hỏi: “Anh tính lên đường bỏ chạy sao?”
“Đâu có!” Tôi vội phủ nhận: “Cho dù tôi có muốn chạy thì có thể chạy đi đâu được chứ!”
Dương Dung không có hỏi tới, tự mình đi vào: “Hai ngày nay có tin tức gì của Hứa Huy không?”
“Không có!” Tôi lắc đầu.
“Ừ!”
Dương Dung trông có vẻ buồn bã không vui.
Tôi hỏi: “Cảnh sát Dương, Có phải cô đang có tâm sự không?”
Dương Dung đáp: “Vụ án này sắp chuyển đi rồi, không còn do tôi phụ trách nữa. Thế nên tôi muốn ghé qua tìm anh trò chuyện một chút, xem thử có tiến triển gì không!”
“Haiz…”
Dương Dung nói đến đây lại thở dài một hơi: “Không phải anh biết bói quẻ sao, hay là bói giúp tôi có được không?”"
Tôi nhìn vào dáng người cao ngất của cô ấy, ăn ngay nói thật: “Chút trình độ ấy của tôi cùng lắm cũng chỉ có thể bói ra cô thuộc cúp A B C D cùng với cô mặc nội y gì thôi!”
“Đi chết đi!”
Dương Dung trợn mắt lườm tôi, mắng: “Sớm muộn gì tôi cũng phải bắt anh lại một lần nữa anh mới biết điều!”
Tôi nghĩ đến chuyện mình không còn sống được bao lâu nữa, nở nụ cười khó coi đáp: “Cũng mong là như thế!”
Lúc này đã là tám giờ tối, muốn chạy từ nội ô thành phố về quê ở nông thôn cũng phải mất hai giờ đồng đồ.
Tôi sợ về muộn quá người trong nhà đều đi ngủ hết, liền nói:
“Chị gái ngực khủng à, xin hỏi chị còn gì muốn chỉ giáo nữa không?”
Dương Dung không để tâm nói: “Anh có việc bận thì đi trước đi, không cần phải để ý đến tôi!”
“Được!”
Tôi lặng lẽ thở phào một hơi, xách ba lên lô rời đi.
Tôi ra tới cửa lại nghe Dương Dung tự mình lẩm bẩm: “Hở? Anh ta vừa mới gọi mình là gì?”
Ban ngày trời vừa đổ một cơn mưa, sau khi tôi rời khỏi nội ô thành phố, đường sá càng khó đi hơn.
Lúc tôi về đến Trấn Thanh Dương đã là mười giờ đêm.
Cảm giác đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương chính là, ngay lúc tôi đi ngang qua một mảnh đất trũng, hình như động cơ xe bị vô nước, đã chết máy rồi!
“Mẹ nó!”
Tôi hùng hùng hổ hổ bước xuống xe, nhìn ra xung quanh, hoàn toàn không có chỗ sửa xe.
Đừng nói chỗ sửa xe, hai bên đường thậm chí còn không có đèn sáng nữa.
Ở loại trấn nhỏ vắng vẻ này, bình thường đều không có người ngoài đi tới, hơn nữa vào giờ này nhà nào nhà nấy đều đã sớm tắt đèn đi ngủ cả rồi!
“Bây giờ phải làm sao đây?” Tôi gấp đến mức không chịu được.
Lộ trình từ trấn Thanh Dương về đến thôn Vương Gia có hơn mười dặm. Nếu như không có xe mà nói, sợ rằng sẽ phải đi đến nửa đêm!
Trong lúc tôi đang bó tay chịu trói thì có một chiếc xe điện ở cuối đường chạy tới.
Chờ đối phương chạy đến gần, chỉ thấy đó là một thiếu phụ khoảng chừng hai mươi đến ba mươi tuổi, vóc người đẫy đà, làn da trắng noãn, mặc một chiếc áo đầm màu đen, dáng người tương đối thướt tha!
“Chị Mẫu Đơn!” Tôi gọi lớn.
“Á!”
Đối phương vừa bị tôi gọi như vậy, lập tức giật nảy cả mình, suýt chút nữa đã ngã quỵ.
Tôi vội chạy tới đỡ lấy xe điện, mỉm cười hỏi: “Chị Mẫu Đơn, ngại quá, có phải đã dọa chị sợ rồi không?”
Phan Mẫu Đơn ở cùng thôn với tôi, hè năm đó khi tôi còn học đại học, chị ấy đã gả đến thôn Vương Gia chúng tôi.
Dựa theo bối phận mà nói, tôi còn phải gọi Phan Mẫu Đơn một tiếng “chị dâu”, nhưng Phan Mẫu Đơn nói gọi chị dâu quá quê, kêu tôi gọi chị ấy là chị.
“Là em đấy à, Tiểu Viễn!
Phan Mẫu Đơn thấy là tôi mới thở hắt ra một hơi, mở miệng nói:
“Đêm hôm khuya khoắt, em làm chị sợ muốn chết!”
Phan Mẫu Đơn không đợi tôi lên tiếng đã nói tiếp: “Đúng rồi Tiểu Viễn, giờ cũng không phải lễ Tết, sao em lại quay về?”
Tôi đáp: “Em đã lâu rồi không có về nhà nên nay về thăm một chút.”
“Vậy sao!”
Phan Mẫu Đơn nhìn ra xung quanh một lát, cuối cùng tầm mắt dừng ở chiếc xe taxi đang chết máy bên kia, lên tiếng hỏi dò: “Mua hả?”
“Vâng!”
Tôi gật đầu, giải thích: “Lái đến đây thì chết máy!”
“Giỏi lắm Tiểu Viễn!”
Phan Mẫu Đơn vỗ vỗ đầu tôi khen ngợi: “sinh viên đúng là có khác, lúc này mới tốt nghiệp mấy năm đâu, thế mà đã mua xe rồi!”
Tôi lúng túng giải thích: “Xe sang tay thôi, hơn nữa còn là xe chạy taxi, không đáng tiền!”
“Thế cũng là xe bốn bánh!”
Phan Mẫu Đơn dừng một chút lại giục: “Lên đây đi, chị chở em về!”
“Cảm ơn chị!”
Tôi xách theo ba lô ngồi ở phía sau.
Gió đêm thổi tới, trước mặt hương thơm ngào ngạt, đều là hương thơm trên người Phan Mẫu Đơn.
Tôi vẫn đang nhắm mắt hưởng thụ, không ngờ đằng trước lại có một cái hố nước!
“Ai ui!”
Tôi chỉ cảm giác cả người lắc lư, xém tí nữa đã rơi xuống!
Trong lúc tình thế cấp bách, hai tay tôi chụp đại một phát mới miễn cưỡng ổn định.
Chỉ có điều, tôi nhanh chóng nhận ra có chỗ không thích hợp!
Thứ mà tôi chụp được… có vẻ không đúng lắm!
“Khụ khụ…”
Tôi vội ho khan mấy tiếng, che giấu nội tâm đang căng thẳng của mình.
Có lẽ Phan Mẫu Đơn biết tôi không phải cố ý nên vẫn tiếp tục lái xe, không nói tiếng nào, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tôi muốn phá tan bầu không khí lúng túng này, mới thuận miệng hỏi: “Chị mẫu đơn, sao khuya như vậy chị mới về nhà?”
Phan Mẫu Đơn giải thích: “Chị đi làm ở xưởng may trên trấn, hôm nay đã tính là sớm rồi, có đôi khi tăng ca chị còn phải làm thâu đêm nữa!”
“Vậy sao!”
Tôi khen thật lòng: “Anh Đồng Trụ đúng là có phúc cưới được nàng dâu xinh đẹp tài giỏi như chị!”
Phan mẫu hô “cắt” một tiếng rồi nói: “Đã sắp ba mươi tuổi, xinh đẹp cái đầu ấy! Mấy lời này của em cứ giữ lại mang đi dỗ dành mấy cô bé ở trong thành phố đi!”
“Đâu có!”
Tôi khẳng định: “Nói thật lòng mà!”
Chúng tôi lại nói chuyện phiếm thêm mấy câu rồi Phan Mẫu Đơn đột nhiên hỏi:
“Đúng rồi Tiểu Viễn, bạn gái em không về chung với em sao?”
Tôi đáp: “Em còn đang độc thân đây, lấy đâu ra bạn gái chứ!”
“Không thể nào?”
Phan Mẫu Đơn hơi ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn tôi nói: “Em cái đứa nhóc này tướng tá đẹp trai như vậy, miệng lại ngọt, giờ cũng đã mua xe rồi, sao lại không có bạn gái được?”
“Chị, tập trung lái xe đi!”
Tôi ra hiệu cho Phan Mẫu Đơn quay đầu lại rồi kể: “Thật không giấu gì chị! Trước đây khi em học đại học ngược lại đã từng quen một cô bạn gái, nhưng sau khi tốt nghiệp tụi em đã chia tay!”
“Đừng có kén chọn quá!”
Phan Mẫu Đơn nhỏ giọng nói: “Bên chỗ chị ngược lại có mấy cô gái cũng được, nhưng chỉ sợ em không vừa mắt!”
Khi ấy tôi đã định nói chị ấy thu xếp cho tôi gặp mặt, nhưng rất nhanh, tâm trạng tôi bỗng chùng xuống.
Tôi đã sắp bị quỷ khí công tâm, ngay cả chính tôi còn chưa biết mình có thể sống được mấy ngày nữa!
Sợ là phải chờ đến kiếp sau!
Tôi và Phan Mẫu Đơn cứ thế trò chuyện câu có câu không, thời gian trôi qua rất nhanh, bất giác đã đến đầu thôn.
Phan Mẫu Đơn chạy đến trước nhà tôi, tấp vào lề đường không có nước, dừng xe lại dặn dò:
“Nhìn kỹ một chút, đừng có giẫm lên nước!”
“Ừ, cảm ơn chị Mẫu Đơn!”
Tôi xách theo một ba lô tiền mặt, nhìn căn nhà ở trong bóng đêm, bùi ngùi không thôi.
Tôi đi đến cổng, bắt đầu gõ cửa, gõ mấy lần mà bên trong đều không có tiếng trả lời.
Tôi mở điện thoại ra xem, đã mười một giờ đêm.
Dân quê dậy sớm cũng ngủ sớm, các cô chú đồng trang lứa với cha mẹ tôi hầu như đều đã đi lúc ngủ chín giờ tối.
Lúc này chính là lúc họ đang ngủ say!
Tôi nóng lòng muốn về nhà gặp cha mẹ nhưng lại sợ làm ảnh hưởng họ nghỉ ngơi.
Tôi do dự một lúc, sau đó đi vòng qua bức tường phía Tây bên cạnh.
Nhà ở nông thôn bình thường đều không cao, nhất là loại nhà cũ nhiều năm như nhà tôi, bức tường ở cổng chỉ cao hai mét, chỉ cần chạy lấy đà một chút là có thể nhảy qua được!
Tôi ném ba lô vào nhà trước, sau đó lùi lại hai mét.
Lúc tôi chuẩn bị lấy đà chạy, chợt nghe có một hồi tiếng nước chảy “róc rách” trong nhà vệ sinh công cộng gần đó truyền đến.
“Tiểu Viễn?”
Phan Mẫu Đơn thấy tôi, hơi ngạc nhiên hỏi: “Sao em vẫn chưa về nhà?”
Tôi đáp: “Cửa khóa rồi, hình như cha mẹ em đang ngủ say.”
“Vậy cũng không thể trèo tường được!”
Phan Mẫu Đơn cười nói: “Về nhà mình mà còn phải trèo tường, nếu chuyện này truyền đi, không bị người cả thôn cười chết mới là lạ đó! Em còn là sinh viên nữa, đi học đến hỏng đầu rồi sao!”
Tôi bị chị ấy cười đến chột dạ, gãi gãi đầu hỏi: “Vậy chị nói xem phải làm sao bây giờ?”
“Sức khỏe của chú và thím không được tốt, đêm hôm khuya khoắt đánh thức họ dậy đúng là không nên…”
Phan Mẫu Đơn nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay là ghé nhà chị trước đi!”