Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
17
Ngày hôm sau đến viện nghiên cứu, tôi mới phát hiện Omega kia chính là trợ lý mới vào phòng thí nghiệm.
Từ đó, Trình Dã lại bắt đầu xuất hiện ở viện nghiên cứu mỗi ngày.
Hệt như trước đây khi cậu theo đuổi tôi.
Tin đồn lan ra, biến tấu thành mười mấy phiên bản khác nhau, nhưng mỗi phiên bản đều có vài chi tiết đúng.
Điều khiến tôi bực bội không phải lời đồn, mà là việc cứ phải đứng ra phủ nhận.
Phiền nhất vẫn là… Omega kia dường như rất sốt sắng muốn chặn đường tôi.
Tôi tìm mọi cách né tránh, cô ta lại cố tình tăng ca, thậm chí còn lôi kéo Trình Dã đi cùng để tìm tôi chất vấn.
Trong ấn tượng của tôi, Trình Dã không bao giờ là kiểu người để mặc ai dắt đi.
Cậu luôn mang theo sự kiêu ngạo bướng bỉnh của một thiếu niên.
Hai từ “Ngoan ngoãn” hoàn toàn không hợp với con người ấy.
Nhưng giờ đây, cậu lại ngoan ngoãn để cô Omega lôi đi, trước ánh mắt hiếu kỳ của đám người xung quanh.
Tôi cúi mắt nhìn cô ta:
“Muốn tôi cho cô lời giải thích gì?”
Omega kia vóc dáng nhỏ nhắn, trong khi tôi cao tận 1m88 nên miễn cưỡng cô nàng chỉ đến vai tôi.
Bất chợt, tôi nhớ ra: hình mẫu lý tưởng trước đây của tôi vốn là kiểu Omega nhỏ bé như thế này.
Cô gái giận dỗi, ánh mắt xoáy giữa tôi và Trình Dã:
“Anh với Trình Dã, rốt cuộc là quan hệ gì?”
Tôi liếc nhìn Trình Dã. Cậu không có biểu cảm gì, thậm chí còn lộ ra chút mất kiên nhẫn.
“Không có gì cả.” Tôi thản nhiên đáp. “Có lẽ trước kia chỉ có chút hiểu lầm.”
Rồi quay sang, giọng nhẹ như gió: “Đúng không, Trình Dã?”
Cậu nhíu mày, cắn răng phản bác: “Không phải hiểu lầm.”
Cô Omega sững người, quay lại nhìn tôi xác nhận:
“Thật vậy sao, học trưởng?”
Tôi xoa nhẹ mái tóc cô nàng, cười hiền: “Ừ. Trước đây cậu ấy chỉ hỏi tôi vài thứ liên quan đến giải phẫu tuyến thể thôi.”
“Tôi là Enigma.”
Nheo mắt cười, tôi bâng quơ nói thêm:
“Cô nghĩ xem, Trình Dã có phải kiểu người chịu cúi đầu trước người khác không?”
Một câu đùa nhẹ hẫng, hoàn toàn phớt lờ đôi mắt đỏ ngầu vì giận đang nhìn mình.
“Xin lỗi, là em hiểu lầm học trưởng.”
“Không sao. Tôi có việc, đi trước đây.”
Ngay khi tôi bước vào phòng thí nghiệm, phía sau vang lên tiếng kêu kinh hãi của cô gái:
“Trình Dã, cậu bóp đau tôi rồi!”
18
Từ lần đó trở đi, cô bé Omega kia bắt đầu thân thiết với tôi.
Tính cách chúng tôi khá hợp, có lẽ vì em ấy thật sự rất đáng yêu.
Ví dụ như có lần cô bé bảo trên một bảng xếp hạng nào đó tôi đứng hạng nhất.
Khi tôi tò mò nhấp vào xem, hóa ra là một bài viết mang tiêu đề: “Luận Omega khó theo đuổi nhất trong trường.”
Nhưng vừa mở ra thì trên trang web hiện mấy chữ to tướng: 【Tài khoản tiếp thị lừa đảo, lần sau đừng tin.】
Lại có lần cô ấy hay cùng tôi bỉ bôi Trình Dã, thậm chí sau khi thân hơn còn thẳng thắn nói:
“Có khi nào Trình Dã… không được không?”
Lý do là Trình Dã không chịu đánh dấu cô ấy.
Tôi nghĩ là do dấu vết lần trước chưa phai đi
Lúc ấy tôi mới ngẩn người, chợt hiểu ra vài điều.
Sau một thời gian, cô bé lại bảo, có khi nào tuyến thể của cậu ấy có vấn đề? Nhờ tôi đi cùng mình xem thử được không?
Tôi hơi nhíu mày, do dự:
“Dạo này chắc đang gần kỳ mẫn cảm của cậu ấy rồi.”
Alpha trong kỳ mẫn cảm tương đối khó chịu.
“Ừ, em biết. Cho nên em chuẩn bị cho cậu ta cái này!”
Cô bé hớn hở móc trong ngực ra một viên ức chế, giống hệt loại tôi từng thấy ở hội sở trước đó.
Viên thuốc lóe ánh xanh lam, rõ ràng là loại mới.
Nhìn ánh mắt tha thiết của cô ấy, tôi chỉ bật cười, rồi từ trong túi lấy ra phiên bản mới nhất:
“Dùng cái này thì hơn.”
19
Theo địa chỉ cô bé đưa, tôi rẽ trái rẽ phải rồi cũng tới được hội sở kia.
Cô bé nói, dạo này Trình Dã vào kỳ dễ cảm, hình như cứ trốn trong đó không chịu ra ngoài.
Alpha vào kỳ dễ cảm thường rất thiếu cảm giác an toàn, nhưng tôi không ngờ Trình Dã lại tìm đến một hội sở tư nhân để tìm chỗ dựa.
Đột nhiên, tôi cảm thấy câu mình từng nói kia quả thực không sai chút nào.
Tôi đưa tờ giấy cho nhân viên phục vụ.
Hắn liếc nhìn số phòng trên giấy, sắc mặt hơi cứng lại.
“Căn ghế lô này?”
Tôi cúi đầu nhìn lại tờ giấy.
Không hề bị nước thấm, cũng chẳng có dấu vết gì đặc biệt.
Xem ra đúng là phòng này.
“Làm sao vậy?” tôi hỏi.
Nhân viên phục vụ do dự một chút mới đáp:
“Nghe nói trong phòng đó gần đây có một công tử đang vào kỳ mẫn cảm. Lần trước có một Omega đi vào, bị ném thẳng ra ngoài.”
Tôi khẽ cười: “Ném ra?”
Nhân viên vẫn không yên tâm, liên tục xác nhận lại:
“Ngài thật sự muốn vào sao?”
Tôi gật đầu. Hắn bèn dẫn tôi tới trước cửa.
Cửa vừa mở ra—
Một mùi hương hoa sơn chi nồng đậm ập vào mặt.