Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey

MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!

22

Trình Dã khẽ nói:
“Em sạch sẽ.”

Tôi vừa bấm chìa khóa xe, không nghe rõ:
“Em nói gì?”

“Em sạch sẽ.”
Đôi tai cậu đỏ bừng, giọng nhỏ như muỗi:
“Em không cần tẩy đánh dấu.”

Tôi im lặng một thoáng rồi đáp:
“Đừng đùa với tôi. Tôi biết em đã từng cá cược với bọn họ.”

Sắc mặt Trình Dã thoáng chốc trắng bệch. Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, run run hỏi:
“Anh… anh làm sao biết?”

“Đi ngang qua.”

Tôi mở cửa xe, làm động tác mời:
“Lên đi.”

“Em sai rồi.”
“Em không nên cá cược.”
“Em thật sự thích anh, Tạ Dư Hàn.”

Hương hoa sơn chi trong không khí như rũ xuống, ánh mắt Trình Dã cũng mang theo chút uể oải.

Cậu chợt cuống quýt, như nhớ đến cái gì:
“Em và cô Omega kia không có gì cả. Chỉ là… bởi vì tin tức tố của cô ấy giống anh. Em rất nhớ anh.”

Tôi lạnh nhạt:
“Em nên xin lỗi cô ấy.”

“Hả?”

“Tôi nói này, người ta không có nghĩa vụ làm thế thân cho em.”

Trình Dã lặng đi, rồi cúi đầu: “Em biết rồi.”

Cuối cùng, tôi vẫn để cậu lên xe.
Cậu ngồi bên ghế phụ, cả người ủ rũ.

“Em là Alpha, cam tâm tình nguyện làm số 0. Anh còn chưa hài lòng sao?”

Tiếng động cơ rền vang, xe lao thẳng trên đường rồi dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi.
Ánh nắng ban ngày sáng rực rỡ phủ xuống.

Tôi nghiêng mặt, khẽ cười:
“Dã ca, chúng ta cá cược đi.”

“Hai tháng. Anh đảm bảo em sẽ không thể thoát ra được.”

Âm điệu cuối kéo dài, giống hệt cách Trình Dã từng nói với tôi trước đây.

Phiên ngoại – Ý đồ gây rối Trình tiểu thiếu gia VS cáo già Tạ Dư Hàn

Trên đường lấy hàng chuyển phát nhanh.

Trình Dã ghen lồng lộn:
“Omega vừa rồi đẹp đến thế sao? Không ngờ anh là loại Enigma ong bướm đa tình.”

Em ấy hừ một tiếng, quay mặt đi, không thèm nhìn tôi.

Tôi nhàn nhạt liếc sang, chỉ vào một Beta bên cạnh:
“Cậu ta cũng đẹp.”

“Anh còn dám nói nữa?!” Trình Dã lập tức xù lông, như muốn xông lên.
“Nhóc Tạ Dư Hàn, cư nhiên dám cưỡi lên đầu em mà tác oai tác quái.”

Em trừng tôi, ánh mắt tóe lửa.

Tôi nhún vai, ngoan ngoãn đi lấy hộ Trình Dã gói hàng.

【Đơn hàng của ngài đã xuất kho.】

Giọng nữ máy móc ở trạm chuyển phát cùng lúc vang lên với tiếng tôi đọc nhãn dán:
“Đầm nữ cao cấp… size XXXL? Màu đỏ rượu?”

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt Trình Dã hoảng loạn.

“Em mua cho… chính mình mặc?”

Cậu ấp úng, mặt đỏ như lửa.
Rồi nhanh chóng làm nũng:
“Lão bà… Lão bà ngoan, anh mặc thử một lần được không, chỉ một lần thôi .”

Tôi  lặng lẽ đẩy gọng kính vàng trên sống mũi.

Sau tròng kính mảnh lóe lên một tia suy tính, tiếp đó anh khẽ cong môi, nở một nụ cười nhạt:

“Vậy em mặc cho tôi xem trước đi.”

Trình Dã đỏ mặt tận mang tai, còn định mặc cả:
“Không được, lần trước rồi…”

“Xem chưa đủ.”
“Dù thế nào cũng xem chưa đủ.”

Ánh mắt Trình Dã dao động giữa chiếc váy đỏ thẫm mà cậu đã nhìn trộm suốt nửa năm và chiếc quần mình đang mặc..

“Anh… thật sự muốn em mặc sao?”

“Tất nhiên.”

Trong lòng tôi thầm nghĩ: Tôi mặc váy, em cắm cờ Bắc Cực, chẳng phải quá hợp lý sao.


Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chap bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo