Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ĐƯỜNG DẪN để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20lZmHuXey
MÊ TRUYỆN XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Một tháng sau, Hoắc Ngôn cuối cùng cũng đã ký vào thỏa thuận ly hôn.
"Tôi nợ em quá nhiều, nếu sau này em có chuyện gì, cần tôi giúp đỡ, hy vọng em có thể coi tôi như một người bạn, để tôi giúp em giải quyết một số việc."
Khi Hoắc Ngôn nói như vậy, hiếm khi tôi không châm chọc anh ta.
Sau khi ly hôn, tôi bắt đầu kế hoạch du lịch của mình.
Khoản bồi thường mà nhà họ Hoắc đưa cho, gần như có thể giúp tôi không phải lo ăn mặc trong nửa đời còn lại, vì vậy tôi an nhàn, bắt đầu đi du lịch tận hưởng.
Du lịch trong nước xong, tôi đi nước ngoài, sau gần hai năm, khi tôi đang ở Ý, tôi nhận được cuộc điện thoại từ Hoắc Ngôn.
Anh ta nói anh ta sắp kết hôn, đối tượng kết hôn là Lâm Nhược Vi.
"Chúc mừng nhé."
Tôi chúc mừng một cách thờ ơ, anh ta có vẻ đã say, mơ hồ kể lể với tôi.
"Khanh Khanh, tôi không muốn kết hôn với cô ấy, nhưng mọi người đều ép tôi, tôi thực sự không biết phải làm sao nữa, nếu thời gian có thể quay trở lại thì tốt quá, tôi thực sự hận bản thân, hận bản thân tại sao lại không trân trọng em."
Hoắc Ngôn nói xong, tôi nhếch môi cười: "Anh xem anh kìa, vẫn y như cũ."
Anh ta bên kia ngẩn ra: "Cái gì?"
"Đứng núi này trông núi nọ, không dứt khoát với người yêu cũ, đây không phải đều do anh tự chuốc lấy sao?"
Hoắc Ngôn im lặng một lúc rồi nói: "Xin lỗi."
"Thôi được rồi, không nói tiếp nữa, phí chuyển vùng quốc tế đắt lắm, tôi vẫn còn ở bên ngoài, chúc anh và Lâm Nhược Vi hạnh phúc, bền lâu."
Lời nói của tôi làm Hoắc Ngôn đau nhói, anh ta chỉ có thể cười khổ chấp nhận lời chúc phúc này.
Cúp điện thoại, người bạn trai ngoại quốc bên cạnh hỏi tôi ai gọi điện.
Tôi dùng tiếng Anh nhàn nhạt trả lời anh ấy.
"A person who is not important has nothing to care about." (Một người không quan trọng, không có gì đáng bận tâm.)
"Okay, Do you want to go to the beach?" (Được rồi, em có muốn đi biển không?)
"Sure." (Chắc chắn rồi.)
Tôi cười với anh ấy, rồi đưa tay ra, cùng anh ấy chạy về phía biển.
Gió biển thổi qua, hoàng hôn buông xuống, cuộc đời tôi, vẫn phóng khoáng tự do.